Trang

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2021

Trở về

40 ngày đại nạn hồng thủy

40 năm Mose sống tại Ai Cập

40 năm lữ hành của Irael trong sa mạc

40 ngày cầu nguyện của ngôn sứ Elia tại núi Hored

40 ngày cầu nguyện của Mose trên núi Sinai

40 ngày đêm ăn chay và trở lại của dân thành Ninive

40 ngày ăn chay và chịu cám dỗ của Chúa Giesu trong hoang mạc

40 ngày dạy dỗ các tông đồ trước khi Chúa về trời
... Ý nghĩa là: 40 ngày cho sự chuẩn bị, thử thách, sự thanh tẩy trước khi được gọi cho 1 sứ mệnh nào đó.


Mình từng không phải người sùng đạo nhưng mình nghĩ 40 ngày Thánh này phải có giá trị gì đó rất lớn và mình đã "thử" thực hành khi mình đang trong giai đoạn "bóng đêm" của cuộc đời mình. Lúc đó mình hay nói chuyện Chúa Giesu. Mình không phải người thích đọc Kinh Thánh, hay siêng đi dự lễ.
Lúc đó cũng dịch, Thánh lễ cử hành online. Mỗi ngày mình quyết tâm đi dự 1 Thánh lễ online, giữ kinh sáng và kinh tối, hạn chế phạm tội và trò chuyện nhiều hơn với Chúa Giesu. Mình xem hết phim về các Thánh. Mình xin lỗi Người. Mình có 1 ước nguyện là hiểu tình yêu của Chúa Giesu là gì.
Đó là 1 giai đoạn đáng nhớ!
Mình không xin được cất chén đắng. Nhưng lần đầu tiên trong đời mình đã có chừng 10-14 ngày rất hạnh phúc, rất an bình, tự tại, vui thật sự giữa giông bão. Dù những ngày tiếp theo trở lại như bình thường nhưng đó là khoảnh khắc làm mình nhớ mãi và muốn tìm lại sau 10 tháng sau đó. Mình được Người soi sáng nhận thức về những vấn đề cá nhân 1 cách từ từ từng bước mãi sau này tổng kết lại mình nhận ra điều kỳ diệu. Mình nhận ra điểm mấu chốt của vấn đề của mình không phải tha thứ cho người lầm lỗi với mình mà tha thứ cho chính mình như câu Kinh Thánh mình nhận được đầu năm: "Anh em hãy tha thứ sẽ được Thiên Chúa thứ tha". Thật sự mình được Chúa chữa lành trong thời gian ấy và sau này nữa bằng rất nhiều dấu chỉ, bằng kinh mân côi, bằng những Lời Chúa tự vang lên trong đầu lúc mình bế tắt, bằng những giấc mơ Người đến đỡ mình dậy và mình đã sửa được tính nóng tính, quá lý trí. Có 1 khoảnh khắc chừng vài chục giây mình chợt hiểu được tình yêu của Chúa Giesu trên thập giá, và tự hỏi: mình là ai mà được Chúa thương? Mình trải nghiệm được tình yêu đó và mình đã khóc rất nhiều. Đó là 1 điều gì đó rất sâu sắc và mình được chữa lành bởi hiểu biết về tình yêu đó.
Dù 40 ngày năm ấy mình giữ chưa trọn vẹn nhưng trải nghiệm đó rất đáng giá. Nó củng cố rất nhiều niềm tin của mình để mình trở lại với Người. Và mình đã trở lại để hiêủ biết, yêu thương và tìm kiếm chân lý ở Người. 40 ngày mùa Chay năm nay cũng lại đến, mình biết Người vẫn ở cùng mình, vẫn đang dạy dỗ, thử thách và sẽ thực hiện lời hứa với mình.
Mình muốn giữ chay, giữ đôi mắt, đôi tai, đôi tay, đôi chân, miệng lưỡi, cả tâm trí luôn tỉnh thức và cầu nguyện cùng Chúa.
Mình tin rằng nếu mỗi người dành 40 ngày mùa Chay hướng lòng về Chúa 1 cách trọn vẹn, yêu thương và thành thật nhất sẽ có những trải nghiệm đặc biệt của riêng mình. Có thể là sửa được tính xấu cố hữu, thói quen không tốt, giúp mình sống Lời Chúa, hay hỏi Người về ơn gọi của mình. Mình tin rằng Người luôn ở cùng và luôn giúp bạn trở nên như kế hoạch tốt lành Người tạo dựng bạn đời này.
Thiên Chúa vẫn luôn yêu bạn, chỉ là bạn có tự trải nghiệm điều ấy hay không. Bạn biết Người bạn sẽ thấy ánh sáng và sẽ từ bỏ bóng đêm để bước ra ánh sáng.

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2021

Trân trọng bản thân



Yêu thương chính mình đúng hơn là sự trân quý, trân trọng chính mình. Là màng lọc để qua mình mọi thứ trở nên tinh khiết cho mình và người khác. Là 1 sự lành mạnh cần có để mình không xem mình là nạn nhân mà sinh ra oán giận hay phán xét người khác. Trân trọng bản thân là việc cần làm trước để tìm lại thấy giá trị của bản thân. Nhưng việc quá coi trọng bản thân, mà không đồng cảm được lại là 1 chứng bệnh tâm lý - bệnh ái kỷ (Narcissistic Personality Disorder). Đừng nhầm lẫn rồi đẩy mình vào 1 vòng lặp khác không khác gì vòng lặp không biết yêu thương bản thân nhưng cao cấp và nguy hiểm hơn.



Thứ Tư, 17 tháng 2, 2021

Trân trọng chính mình là gì?

Yêu thương chính mình đúng hơn là sự trân quý, trân trọng chính mình. Mình nhận nơi mình là 1 tặng vật của Đấng tạo hóa, từng phần trên cơ thể mình có chỗ nào không được tạo ra bằng sự kỳ công và sự tuyệt vào không? Và chính thế nên ta hãy để cho chính mình trở thành: MÀNG LỌC, để qua mình mọi thứ trở nên tinh khiết cho mình và người khác. Là 1 sự lành mạnh cần có để mình không xem mình là nạn nhân mà sinh ra oán giận hay phán xét người khác.

Trân trọng bản thân là việc cần làm trước để tìm lại thấy giá trị của bản thân. Bạn giá trị ở những điểm khác biệt và bạn được tạo dựng nên cũng là độc nhất, và Đấng sáng tạo của bạn yêu thương bạn vì sự khác biệt của riêng bạn, chứ chưa hề chung chung. Tuy nhiên, việc quá coi trọng bản thân, mà không đồng cảm được với người khác lại là 1 chứng bệnh tâm lý - bệnh ái kỷ (Narcissistic Personality Disorder). Đừng nhầm lẫn rồi đẩy mình vào một tổ thương khác lặp đi lặp lại không khác gì những tổn thương tự việc không biết yêu thương/trân quý bản thân lại nguy hiểm hơn cho bạn, bạn nhé!

Tâm thư từ lòng nhân hậu của người Cha Thiên Đàng gửi cho bạn:




Thứ Ba, 2 tháng 2, 2021

Sự tha thứ

 "Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha" Đây chính là câu lời Chúa đầu năm của mình. Khi nhận được câu này mình đã gọi điện thoại cho người mình giận nhất để chúc tết, sau đó nói với Người rằng con đã làm theo ý Người. Nhưng vẫn chưa có gì xảy ra hết. Trong suốt năm đó mình vẫn nhìn lên câu đó và tự hỏi còn ai mình chưa tha thứ cho họ không, và mình đã cầu nguyện cho cả người ghét mình, nói lời xin lỗi với họ trong thâm tâm mình vì đáng ra mình không nên làm cho họ giận mình. Nhưng vẫn không có gì xảy ra hết. Nhiều lần, mình không biết điều này có ý nghĩa gì.


Mình đã có 1 giai đoạn mình rất bình an chừng 10 ngày trong "chặng 40 ngày mùa chay" mình gọi như vậy. Trước đó mình có ý tưởng thực hành 40 ngày trong hoang mạc ở Chúa Giesu, 40 ngày của Mose.. dù mình không giữ được trọn 40 ngày này, nhưng cảm giác vui như chưa bao giờ vui ấy đã đến. Rất thích. Sau 10 ngày đó mình trở lại cuộc sống bình thường, hết vui, cái cảm giác đó mình rất muốn trở lại và mình đi tìm đó thêm 10 tháng sau đó. Khi trở lại cuộc sống như cũ thì Lời Chúa trên tường vẫn làm mình tự hỏi: còn ai mình vẫn chưa tha thứ để bình an này được thường trực không? ..

Mình tìm kiếm câu trả lời cho mình và mình đã quyết định dành thời gian cho mình, bơ tất cả những thứ khác đi. Mình thiền, mình cầu nguyện, làm đủ mọi thứ để và cố nghĩ xem còn ai mình chưa tha thứ để được tha thứ. Khi mình tịnh tâm, khi mình là người quan sát mình, suy nghĩ mình thì người làm nên tất cả sự lộn xộn này không ai khác là mình. Mình học cách hoà hợp với mình, chấp nhận, tha thứ, yêu thương mình.
Nếu có 1 loại người thương người dễ hơn thương thân, tha thứ cho người dễ hơn tha thứ cho bản thân thì mình thuộc nhóm đó. Khi ngồi ráp lại câu chuyện từ nhỏ đến giờ mình, mình biết rằng đã có sự sắp đặt chỉ dẫn từ rất lâu rồi mà mình đã bỏ qua. Mình mất chừng 16 năm để đáp lại. Duy chỉ có điều dám tha thứ cho bản thân và tự thương mình là mình vẫn chưa làm. Và đó là cửa ngõ cuối cùng để mình bước ra. Lúc đó mình đã hỏi mình là ai mà có Người đã thương mình vô điều kiện và luôn tha thứ như Giesu? Bất giác mình xúc động như chừng mình hiểu luôn được câu trả lời, khoảnh khắc đó mình chợt hiểu về tình yêu vô điều kiện.
Nếu có bạn nào cảm thấy mình hiền lành thế, dễ thương thế, tốt bụng thế mà vẫn chưa mãn nguyện về mình hãy thử đặt câu hỏi là: Mình đã tha thứ cho mình chưa? Mình đã yêu thương bản thân mình thật sự chưa? Có thể đó cũng là 1 cửa ngõ cuối cùng của bạn trên chuyến hành trình này. Mở cánh cửa đó, mở ra bằng sự tha thứ, yêu thương chính mình để biết mình thật sự là ai rất đáng để trải nghiệm.

Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2021

Ra khỏi ảo ảnh




Khi ta ra khỏi lớp màn. Ta biết rằng:

Ta không là những gì ta đang mang lấy, không áo quần, không tiền bạc, không vật chất.
Ta không là cảm xúc, không vui, không buồn, không hờn, không ghét.
Ta không là suy nghĩ, không phải kiến thức, không phải lập luận, không đúng không sai.
Ta là không, không là ta. Một linh hồn thong dong có ý muốn nên ta tha hồ nghịch đời ta theo ý muốn của mình.
Ta đến đây để chơi đủ trò game. Game công việc đóng đủ vai trò trong công ty, game tình cảm mùi mẫn, game trí tuệ- đọc thể loại sách trên đời rồi lý luận đủ kiểu, game xã hội- tham gia cùng người khác đủ các loại drama
.. chơi chán rồi, hết vui rồi, ta được Cha ta gọi về.
Về với Cha ta, ta không là bất cứ trò gì mình đã chơi. Ta vui, ta hân hoan, ta bình an vì ta là ta thôi.
Đó là giai đoạn thơ ấu, niên thiếu của 1 linh hồn.

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2021

Dành lại quyền làm chủ tâm trí


Xuất phát từ niềm tin: trí óc nên thông minh hơn nếu để nó luôn vận động. Nhưng, nó lại là cái bẫy của bạn khi bạn không quan sát xem nó đang nghĩ gì. Những thứ ta nghĩ không phục vụ cho bình an, sự khôn ngoan thật sự thì nó chỉ là "rác", lâu ngày nó đi dần vào tiềm thức. Dồn đủ khối lượng thì đến 1 ngày nó tạo ra sự "sụp đổ" đầy đau đớn bên trong ta. Trữ lượng rác càng nhiều và khó tiêu hủy thì hành trình thanh lọc, thức tỉnh càng khó khăn hơn.

Dành lại quyền làm chủ tâm trí không phải chiến đấu với suy nghĩ, càng không phải phán xét nó, không bám theo nó mà chỉ cần biết nó tồn tại, là quan sát nó. Đây là tiến trình cần thời gian, kiên nhẫn, nhận thức đúng về nó. Mình gọi đó là tĩnh tâm, canh thức với suy nghĩ hay thiền chánh niệm, không phải thực hành 1h, 2h/ngày mà là 16h/ngày trừ thời gian ngủ.
Cách thực hành: Bạn để ý đến hơi thở của mình với nhịp thở 4-4 nếu tâm trạng bạn đang bình thường hay 6-3-9 (hít vào 6 nhịp, giữ 3 nhịp, thở ra 9 nhịp) nếu bạn đang stress. Mỗi lần hít thở thật sâu nghe bụng phình lên và xẹp xuống. Lúc đó những suy nghĩ bắt đầu xuất hiện trong đầu bạn, rất nhiều, bạn chỉ biết nó tồn tại đừng bám vào nó thì nó tự biến mất, hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác cứ tiếp nối nhau. Bạn chỉ nhận biết nó và trở về hơi thở. Nếu bạn bị cuốn đi thì trở về với hơi thở ngay khi bạn nhận biết ra. Hơi thở là bạn đồng hành của bạn. Khi làm bắt cứ chuyện gì ta biết đúng việc đó thôi. Ăn biết mình ăn, uống biết mình uống, không phải vừa ăn vừa lo đến covid giờ bao nhiêu ca rồi ta. Lúc mình làm việc cần suy nghĩ thì nghĩ đúng việc cần nghĩ, nếu nghĩ chưa thông, không nghĩ nữa quay về với hơi thở và tiếp tục quan sát suy nghĩ đang hiện ra. Lúc nào cũng ý thức được sự hiện diện của mình ở hiện tại, luôn luôn.
Với cách này ta không sản sinh thêm những suy nghĩ mới không cần thiết bằng việc diễn giải nó. Nó sẽ giúp mình cắt được suy nghĩ mình là nạn nhân.
Với cách này ta ý thức được suy nghĩ khởi phát trong tâm trí mình là nguyên nhân làm ta stress, nguyên nhân của tổn thương cảm xúc.
Với cách này ta ý thức được những thứ ta nhận về mình; nếu đó không vui, không bình an, không nhận; ngăn mình dung nạp những gì tiêu cực từ môi trường xung quanh, báo chí, tivi, từ mạng xã hội.
Với cách này ta tập cho mình thói quen nhìn mọi việc xảy ra như-nó-đang-là chứ không phải như ta diễn giải bằng thế giới quan đang lầm lạc của mình.
Với cách này tăng thêm tình yêu thương cho bản thân mình. Mình ý thức được mình đang dọn rác, cớ gì nhận thêm rác nữa. Ta tự thấy thương bản thân và quyết dọn cho sạch để bản thân được an yên vui vẻ mỗi ngày.
Với cách này mỗi ngày ta có thêm 1 khoảng-không-bình-yên. Khoảng không này càng rộng thì khi một hành động, thái độ tiêu cực của ai đó nhắm vào mình mình có không gian, bình an và chỗ để chịu đựng được (chịu là chấp nhận nó, đựng là sức chứa) và chuyển hoá nó trước khi cho cảm xúc có cơ hội bùng lên thành cơn giận.
Với cách này ta dần sống ở hiện tại và ý thức việc thỉnh thoảng tâm trí thoái về quá khứ để lôi lại chuyện cũ để buồn hay tiến về tương lai để kiếm chuyện mà lo lắng.
Bài tập này là tính bằng số năm, có người ít rác thì ít năm hơn so với người khác. Sẽ có 1 số khoảnh khắc tỉnh thức ngắn xảy đến với bạn. Mỗi người mỗi khác. Nó là sự bình an, sự mãn nguyện, vui vẻ, sự hân hoan, 1 sự hạnh phúc ngất ngây mà mình chưa từng biết đến trước đây. Nó làm bạn muốn trở lại nhiều lần.
Thực hành mỗi ngày ta sẽ thấy nhẹ nhàng hơn chút, vui hơn chút, khả năng làm chủ cảm xúc tốt hơn chút, nhận định vấn đề tốt hơn chút, ngủ ngon hơn chút, xinh đẹp hơn chút, dễ ăn hơn chút, thong dong hơn chút.. là những tín hiệu bạn đang dịch chuyển đúng hướng. Nếu thỉnh thoảng bạn tự nhiên dễ khóc, đau rất đau, nỗi khùng vì 1 chuyện rất bé.. thì cũng đừng lo, rác của tiềm thức ở dưới sâu đang đẩy lên. Nhận biết nó như thế, tiếp tục chuyển hoá rồi bạn sẽ sớm trở lại trạng thái bình thường rất nhanh. Nếu lúc trước mình buồn vài ngày thì giờ còn vài giờ hay còn vài phút.
Chúc bạn sớm hạnh phúc thường xuyên, luôn luôn mỗi ngày!

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2021

Nuôi dưỡng ngọn lửa bên trong bạn


Bạn đang ở đâu?

1. Đặt tên cho những tổn thương
Những điều gây đau nhói cho tôi nay tôi đã nhìn rõ và gọi tên chúng. Tôi sẵn sàng đối mặt 1 lần nữa.
2. Tôi đang tìm thấy sự an toàn
Tôi đi qua lớp ảo ảnh ấy, tôi thấy an toàn để là chính mình.
3. Tôi đang tập hợp các nguồn lực
Nếu bạn theo đạo nào hãy trở về với vị thầy tâm linh của mình, nếu không theo đạo nào thì vũ trụ/thượng đế là thầy của bạn. Nói chuyện với họ. Hiểu biết về sự khiêm tốn cũng mình, thừa nhận những yếu đuối của ta, nhờ họ nâng mình dậy. Hãy thực hành những phương pháp bạn biết. Bạn biết đến thiền/tĩnh tâm, thì tập như vậy. Bạn biết cầu nguyện, hãy làm như vậy nhưng đừng xin để cất đi thử thách này hãy xin để nên dũng cảm, biết chấp nhận, biết tha thứ. Nếu bạn có những Self-care challenge cho mình, hãy thực hành. Nếu bạn biết đến Yoga, hãy thực hành. Bạn cho thể chăm sóc cây, thú cưng, đi bộ 1 mỗi ngày.. hãy làm như vậy. Nếu bạn nghĩ ra điều gì làm bạn thoải mái, dịu dàng hơn, vui vẻ hơn, gần với tự nhiên hơn, hãy làm như vậy.
Nói với chính mình rằng: đây là thời gian dành cho chính tôi. Cậy vào nội lực của mình và ân sủng của Thượng đế. Đừng tìm sự viện trợ bên ngoài. 1 nơi tĩnh lặng cần cho chúng ta.
4. Tôi quyết định đi 1 con đường khác
Đơn giản là giữ thinh lặng hầu hết thời gian có thể, dành thời gian cho mình! Biết đến những gì đang ở trong đầu mình. Biết cảm xúc của mình. Biết những nhu cầu bản thân bạn không tự đáp ứng cho mình nên ta vẫn còn đòi hỏi ở người khác. Biết đến khao khát hướng thượng của linh hồn mình, những giá trị nhân phẩm của mình- chính nó đã nhiều lần nâng mình dậy những lúc khó khăn. Tôi quyết định hợp nhất chính bản thân mình.
5. Xác định lại "tình yêu". Tình yêu đích thực là gì? Sao mình chưa biết trước đây?
Trải nghiệm lại tình yêu vô điều kiện bằng những thứ rất đơn giản xung quanh mình. Ngắm nhìn thiên nhiên, có biết bao thứ quý giá dành cho bạn hoàn toàn miễn phí, không cần bạn trả ơn, dù bạn từng làm hại nó nó vẫn phục vụ bạn. Ví dụ: cơ thể bạn.
Nếu bạn là Kito hữu, lặng im nghe Chúa nói: Thánh giá ta mang vì ai?
6. Chăm sóc sức khoẻ bản thân
7. Cho phép những tổn thương ra đi và thôi sống ở quá khứ
Tha thứ cho bạn sẽ giải thoát bạn. Tha thứ cho người lầm lỗi với bạn cũng giải thoát bạn.
8. Chấp nhận, dịch chuyển đến hiện tại
Biết mình trong từng phút từng giây ở hiện tại. Bạn có thể tập thiền chánh niệm. Bạn có thể tĩnh tâm. Nếu thiền 1h/ngày 23 tiếng còn lại bạn khuấy động tâm trí mình bằng những suy nghĩ tiêu cực thì có vẻ không ổn. Mình muốn nói là 24h, ngoài 8h ngủ ta luôn quan sát tất cả những gì mình nghĩ trong đầu. Canh thức luôn luôn với tâm trí, kéo nó về hiện tại ngay khi nó nó ý định thoái về quá khứ hay tiến vào tương lai.
9. Nuôi dưỡng ngọn lửa bên trong bạn
Nuôi dưỡng lòng biết ơn
Nuôi dưỡng đức khiêm tốn, chính nó sẽ giữ bạn không trở lại con người cũ. Cũng chính nó giữ bạn bình yên trước sự dụ dỗ của cái tôi tâm linh hay thầy tâm linh giả mạo.
Nuôi dưỡng các nhân đức của mình. Tự biến tâm hồn mình thành mảnh đất màu mỡ cho những hạt giống tốt.