Trang

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2021

Giá trị của một mối quan hệ



Thật ra mối quan hệ có giá trị nhất là mối quan hệ giúp mình chạm đến phần tối nhất, sâu nhất bên trong mình. Chỉ có lúc đó ta mới nghe đau, và thường con người chỉ điều chỉnh lại khi họ thấy có gì đó không ổn. Nói đúng hơn, thái độ, cảm xúc tiêu cực của mối quan hệ ấy không làm cho bạn cảm thấy bạn tổn thương; tổn thương đã ở sẵn trong bạn rồi chứ không bởi hành động của người ấy. Hành động của họ đã kết nối với những gì nằm trong đó, nếu bạn ở trong Chúa- trong Sự Bình An thì dù người đó có làm gì với bạn đi nữa cũng không thể làm bạn tổn thương được. Ta còn nghe mình đau nhói thì chính ta cũng cần sự chữa lành. Sự lựa chọn phản ứng lại hay chuyển hóa cơn giận đó là lựa chọn từ bạn, bạn là người kết thúc hay khơi mào cho một trận chiến của hai người đều có vấn đề bên trong. Bạn luôn có sự lựa chọn này. Chúng ta chỉ có thể kết thúc ta bằng sự vững vàng của tâm hồn mình, tự chấp nhận mình cả sự yếu đuối nhất, tự tha thứ và tìm đến người Cha vẫn hằng yêu thương bạn. Người vẫn ở đó, vẫn chờ đợi và luôn tha thứ luôn yêu thương bạn. Chỉ khi bạn cũng chấp nhận được chính mình, thì bạn cũng chấp nhận những yếu đuối của người khác.

Khi ấy ta hiểu đúng là: Họ làm đau mình cũng đâu phải họ cố ý, hoặc họ không biết việc họ làm; bạn cũng đã bao lần từng làm vậy với người khác mà, phải không?.

Chúng ta thường gây ra cuộc chiến trên những mối quan hệ với người ta thương mến nhất. Vì nghĩ người ta sẽ tha thứ cho bạn. Bạn cũng thành thật nhé! Bạn có phải là người dễ tha thứ không?

Đó cũng là thử thách về tình yêu. Đừng nói yêu ai thật nhiều để rồi nhìn tình yêu đó sụp đổ trước sự trần trụi, xấu xí của người ta thương khi họ đang bước vào "bóng đêm" của đời họ. Khi ta thương họ thật, ta sẽ nhìn vào bản chất thay vì nhìn vào hành vi mà xua đuổi người ta. Lúc đó ta sẽ quay về để học làm lành với mình cùng với Cha để thêm mạnh mẽ rồi trở về ôm lấy người ta thương, ta sẽ nghe tim mình nhói nhiều lần như thế nhưng rồi tất cả sẽ được lành bạn ạ.


Tình yêu lấy đầy chỗ thiếu hụt tạo ra sự công bằng

Đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra rằng sự trống rỗng thiêng liêng trong lòng mình là việc bạn cần làm mỗi ngày chứ phải lăng xăng lo chuyện này chuyện kia để làm mình mệt nhoài. Ai ai cũng có trong tim mình 1 Đấng Thiêng Liêng, mỗi người chỉ gọi tên Ngài 1 cách khác thôi. Khi ta giữ cho mình sự trống rỗng này thì cho phép Đấng Thánh của chúng ta ngự trị nơi đó. Ngài là chân lý, là sự thật, là tình yêu, chỉ có Ngài mới làm lòng ta an bình, hạnh phúc. Có Ngài chân ta bước mỗi ngày in dấu trên hiện tại từng khoảnh khắc, lúc đó thời gian không còn ý nghĩa nữa. Ta đã ở khoảnh khắc này như đang ở trong sự vĩnh hằng.



Bạn còn đang làm rối cuộc đời mình trong 1 mớ bòng bong nghĩ là bạn đang đồng hóa mình với những thứ hữu hạn và sai lầm.
Bạn có 2 tên đầy tớ, nếu bạn để tên đầy tớ lý trí soán vị trí chủ thì bạn đang là người nhìn nhận cuộc sống mình với những gì đo lường được, những con số, sự cầu toàn, trật 1 chút cũng làm bạn bất an nhiều lắm. Còn tên kia là cảm xúc, để nó trở thành chủ nhân của bạn thì bạn cứ để mình trôi dạt trong sự vô định, bất ổn, lúc vui lúc buồn thất thường. Bạn là bạn, là chính bạn thôi. Việc bạn làm là dành lại quyền làm chủ của chính mình.
Khi khoảng không thiêng thiêng nó được thiết lập, nghĩa là nó được dọn rạch rác, rác từng suy nghĩ xấu, cảm xúc tiêu cực và bạn luôn trở trong trạng thái canh phòng nó, có sinh thêm 1 suy nghĩ nào không lành mạnh không. Mỗi khoảnh khắc làm như vậy thì ta có sự bình an. Lúc đó ta mời Đấng Thiêng Liêng vào nhà ta, một nơi đã chủ động dọn dẹp. Chỉ có Sự Vô Hạn của Người mới lấy đầy sự sâu thẳm của lòng ta. Khi ta ở cùng Đấng là chân lý, sự thật, niềm vui thì ta sẽ được biến đổi. Những gì ta không biết về mình thì Đấng ấy biết, biết ta vì điều gì để tồn tại, điều khi ta làm là tốt nhất cho ta. Bất cứ sự hữu hạn nào ta đồng nhất mình ngoài Sự Vô Hạn ấy thì còn đời ta điêu đứng, ta còn bị giam giữ, ta còn thiếu bình an, còn tìm ảo ảnh. Chỗ này cần phân biệt đâu là phương pháp đâu là cùng đích.
Ngay từ thuở ban đầu, Người đã cho ta một khả năng để ta cùng đồng sáng tạo với Người. Đó là tự do lựa chọn. Với một ý muốn, một sự lựa chọn ta đã có thể tạo ra 1 thế giới vui vẻ hay đau buồn. Lâu dần ta quên đó là những gì mình tạo ra mà đắm chìm quên mình là ai. Vì sự yếu đuối của bản tính tự nhiên, cả tội lỗi nữa nên ta dễ chọn tất cả những thứ khác hơn là chọn Người, chọn tình yêu và để trực giác dẫn lối đời mình. Cuộc đời ta là cuộc lội ngược với các trở lực kia để tìm về Nhà, để hợp nhất nên Một với Đấng Tạo Thành nên mình.
Sự trống rỗng thiêng ấy giúp ta bình an trong phút chốc sau cuộc dọn dẹp nhưng nó không đủ để ta sống yên vui mãi mãi. Tiếng của sự thật cất lên, tâm hồn nghe được tiếng nói ấy nhưng khi nó dấn thân nó lại bị đập cho tơi tả, nó cũng bị tổn thương, sứt mẻ đủ chỗ bởi lời nói hành của người khác, bởi sự yếu đuối của người khác mà trước hết là chính nó. Chỉ khi nó nên Một trong Tình Yêu Vô Điều Kiện thì nó mới dũng cảm bước lại nơi nó đau khổ, nơi có người đau khổ để làm tất cả trong tình yêu thương mà nó không còn cảm thấy tổn thương, đau khổ khi người ta có làm chi nó nữa. Khi đó 2 tên đầy tớ lý trí và cảm xúc sẽ quy phục nó. Nó thong dong, an yên, tự tại dù đời có quăng ném điều gì vô nó, có đối xử bất công với nó, thì nó sẽ đáp trả lại rằng: Yêu thương là lựa chọn của tôi. Làm chi có sự công bằng mà đòi, tình yêu lấy đầy chỗ thiếu hụt đó tạo ra sự công bằng.


Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021

Bạn có thể làm gì cho một mối quan hệ




Có một lúc nào đó trong một cuộc nói chuyện chúng ta không biết đến người đối diện nữa. Chúng ta nghĩ mình hiêủ họ đủ rồi, chúng ta an tâm rằng họ đã ở trong "chiếc lồng" mình dựng lên cho họ, ta cho họ đủ rồi. Chúng ta đối với họ bằng cái tôi của mình, bằng nỗi sợ của mình, bằng sự phán xét, bằng sự tổn thương của chính ta. Bạn đang bóp nghẹt một mối quan hệ thay vì yêu thương đích thực.

Nếu bạn đang có một mối quan hệ bất ổn thì việc đầu tiên là về lại làm việc với mình, đừng đòi hỏi, đừng giận hờn, đừng oán trách nữa. Vấn đề không phải ở họ mà ở bạn đó. Hãy quay về kết nối với của bạn Cha, người đầy ắp tình yêu thương. Người sẽ đổ tràn lên bạn và bạn cũng nên tha thứ và chấp nhận mình nữ. Rồi hãy trở lại.

Nếu bạn đã đi qua bóng tối của mình rồi thì cũng hãy thương người đã từng như mình. Bạn cần dũng cảm và kiên nhẫn khi ở bên họ, và luôn cầu nguyện với Cha yêu dấu của mình rằng: Xin Cha giữ gìn con, xin tình yêu của Cha làm đầy trái tim con để con chấp nhận yếu đuối của những người con thương. Vì thương tình yêu trong mình không đủ, việc thiếu vắng Tình Yêu của Thiên Chúa không làm ta có thể yêu ai vô điều kiện, chấp nhận vô điều kiện, tha thứ vô điều kiện được.

Ảnh: pinterest

Ra khỏi "nhà tù" và thực hành tình yêu đích thực



Có 1 thứ cắt đứt mọi liên kết của chúng ta với Đấng Tạo Hoá, mối quan hệ của chúng ta với nhau, kết nối của chúng ta với sinh vật khác, và sự hợp nhất của linh hồn ta với Cha, đó là lòng kiêu hãnh của ta. Trên con đường bạn tìm về với chính mình bạn sẽ gặp lại nó. Chừng nào ta chưa thắng được lòng kiêu hãnh của bản thân ta còn bị nhốt lại trong nhà tù linh hồn. Khi gặp lại vấn đề cũ ta vẫn phản ứng lại như cũ thì chưa ra khỏi chỗ đó đâu.

Học lấy tính khiêm nhường, biết chấp nhận, biết tha thứ, sự lễ độ, yêu thích sự đơn giản để thành một nếp sống và luôn quan sát bản thân mình có dễ tự mãn không. Bởi, khi bạn tỉnh thức trong cầu nguyện, thế giới của bạn rộng hơn, hiểu biết nhiều hơn. Nếu ta không quan sát mình thường xuyên ta dễ dẫn dụ đi vào con đường sai đôi khi với mục đích tốt. Lúc đó lại rơi vào 1 cái nhà tù lớn hơn nhà tù cũ đã thoát ra nhưng nó vẫn là nhà tù.
Tình yêu thương thuần khiết/tình yêu đích thực/tình yêu vô điều kiện là thứ tình yêu chúng ta chỉ có thể biết được qua Đấng sáng tạo: không khí, nước, mặt trời, cách cơ thể chúng ta hoạt động và qua Chúa Giesu. Tình yêu ấy vẫn là ân sủng cho kẻ lành cũng như kẻ dữ, không có sự phân biệt. Với trải nghiệm cá nhân, chúng ta tin tình yêu đó có thật khi về với tự nhiên hay trở về trong tình yêu của Thiên Chúa. Tình yêu đó là vô điều kiện 1 cách chân thành và thật sự!
Nếu có một thứ có thể nối lại tất cả mọi liên kết bị cắt đứt chỉ có thể là tình yêu đích thực, là nhân phẩm của chính ta bằng việc thực hành suốt đời. Khi bạn thực hành tình yêu vô điều kiện bạn phải trở nên rất khiêm tốn, biết cúi xuống với người hèn mọn nhất, bất kể họ là ai, họ có đang xúc phạm bạn hay không. Đó là lúc bạn từ bỏ hoàn toàn lòng kiêu hãnh/tự tôn của bản thân. Khi bị lăng nhục, cái tôi không còn dấy lên trong lòng, chỉ có tình yêu thương, lòng thương cảm.
Trở nên khiêm nhường và thực hành lòng yêu thương vô điều kiện mỗi ngày là con đường trưởng thành đích thực và là cùng đích nhân đức. Là con người yêu thương, thuần khiết như trẻ con.

Ảnh: internet

LƯƠNG THỰC TRONG SA MẠC - Thomas Merton


Mục đích của chuyến hành trình trong sa mạc là đạt tới sự thanh khiết tâm hồn. 

GD1: Kiểm soát các hành động của mình, tập luyện các nhân đức và khử trừ các đam mê. 
Bằng cách đừng cầu xin, là diệt trừ những những khát vọng về nhân đức, tiến đức hay phần thưởng siêu nhiên, từ bỏ tất cả lo lắng cố giữ mình trống rỗng, thư thái hoàn toàn trong tay Chúa. Lúc ta ngưng linh hoạt thì Thiên Chúa hoạt trong ta.

GD2: Liên lỉ tập trung vào Chúa
Đầu tiên vượt qua được chia trí bằng đọc và chiêm nghiệm Kinh Thánh
Hát Thánh vịnh với tâm tình sám hối với ý thức về thực tại và sự thân mật hiệp thông với Chúa. Sự thiêng liêng của Thánh vịnh là những ý nghĩa ẩn dụ, kín đáo ẩn dưới những con chữ.

Đoạn trích hay trong sách:
tr26
Trong thời khắt tăm tối đó, liệu ta có từ bỏ ánh sáng đức tin không? Khi phải đối diện với ghen ghét, liệu ta có từ bỏ tình yêu không? Đó thực sự là một bi kịch và là cốt lõi của cuộc Thương Khó của Đức Giesu: Không phải là dây thừng, roi sắt, đinh nhọn.

tr30 
"Khi vác thập giá giúp cho người khác ta không nên gửi hóa đơn đòi họ"

tr31
Cô đơn sâu thằm nhất trong ta không phải do nhu cầu tính dục không được thỏa mãn. Người ta không chỉ khao khát kết hợp xác thịt và chia sẻ cảm xúc nhưng còn khao khát tâm đầu ý hợp với người có đạo đức luân lý. Đó mới thật sự là người tri kỷ ta mong muốn.

tr. 89
... không phải hễ cứ đau khổ là tìm thấy Thiên Chúa. Sự thánh thiện và tình yêu không phát sinh trong chúng ta bởi thích đau khổ vì đau khổ. Đau khổ không phải là lý do mà chỉ là cơ hội để nên thánh thiện. Yêu trong hy sinh là điều làm chúng ta nên thánh. Nên thánh không phải bởi chịu đựng đau khổ, nhưng bởi vượt thắng đau khổ. Chính vì thế, Thánh Giá có nghĩa là vui mừng chớ không phải thất vọng; sống chớ không phải chết; thực hiện trọn toàn chớ không hủy hoại đi. Tất cả đều là công việc của Thánh Linh ngự trong linh hồn chúng ta. Người hợp nhất chúng ta với Thiên Chúa trong Mầu Nhiệm của Đức Kitô. Đức Kitô là Thiên Đàng của chúng ta chớ không phải là thánh giá. Thánh Giá mà không có Chúa Kitô sẽ là hỏa ngục. Đối với những người không biết Chúa Kitô, thì thật đúng, đau khổ luôn luôn là hỏa ngục.




Chờ đợi

 Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ

- Sóng (Xuân Quỳnh)


Một "khoảng chờ" trước khi bị tan ra.
Nó chợt nhận ra nó không là gì cả, không bản ngã, không có gì hứng đựng, như hạt lúa mỳ chuẩn bị thối đi, chết đi (trước khi nảy mầm), nó hiểu nó hơn lúc nào giờ, không mộng tưởng.
Cái giảm giác "chờ" của Phero khi đã đầy ăn năn, nhưng không hy vọng sự gì cao trọng vì Ngài ấy đã tự biết mình. Biết mình lúc này khác với biết cách đó 3 năm. Trước đó là biết việc mình làm, cái mình phải lo âu cho cuộc sống cơm-áo-gạo-tiền chỗ đâu cho tâm linh hay Đấng Mesia nào đó. Con đường từ Gierusalem về Galiela không dài bằng đoạn đường trong tâm hồn Ngài ấy đâu.. Về Galiel lần này Phero vẫn đi đánh cá nhưng tâm trí ông không nằm ở mẻ lưới, đánh cá để làm mình nên bận rộn vì tâm hồn ông xao xuyến quá đỗi, đánh cá là cơ duyên cho gặp gỡ định mệnh lần đó, tâm hồn Ngài chờ để gặp lại Thầy như thầy hứa, chuẩn bị giáp mặt 1 lần nữa với Sự Vô Tận mà mình đã nhận ra mình nhỏ bé đến thế nào. Mẻ lưới đầy ắp cá lần này không làm ông vui nhiều như bằng lần đầu nhưng ông điều ông hân hoan, vui nhất là lòng ông của đầy ắp niềm vui, tình yêu của Thầy mình như mẻ cá kia.
Vừa khao khát được tan ra, vừa sợ, vừa rụt rè, vừa thấy bất xứng, lại vừa chờ đợi,.. Cần lắm sự cam đảm!

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2021

Lời đáp trả ngày 15/4



Lạy Chúa, con là đứa tham lam vì con vừa muốn tình yêu vừa muốn tự do. Cả 2 đều ở mức khao khát gần như ngang nhau. Khi yêu thương ai đó, để hiểu họ, con đã để cho cảm xúc của mình nhảy cùng với cảm xúc, tính khí của họ và con thấy mình mất đi sự tự do, và con hy sinh tự do để có tình yêu. Khi con muốn được là mình, được tự do theo đúng nghĩa trái tim con thì con lại không cảm thấy được yêu thương bởi nơi sự con làm và người mình trân quý nữa, mọi thứ như đang chống lại mình; điều đó muốn nhắn nhủ rằng: mình cứ nên ổn định như vậy mãi mà nghe con tim mình héo úa đi. Nhưng may mắn cho con, khi con đã nhận ra trong tình yêu Ngài con có cả tình yêu và sự tự do. Con nhìn thấy xung quanh mình, đâu đâu cũng thiếu vắng tình thương và con biết rằng mình không thiếu việc để làm đâu. Khi con chấp nhận, tha thứ, điềm tĩnh, biết lắng nghe, bỏ lại cái tôi của mình, nhìn mọi thứ xung quanh như-nó-là.. ngay lúc đó con đã cảm thấy mình đang cởi trói linh hồn và chắc chắn không thể làm được nếu thiếu tình yêu. Tình yêu trong con thì không đủ để con Tha Thứ, Tin Tưởng, Hy Vọng Và Chịu Đựng tất cả sự yêú đuối của chính mình và người khác.

Hôm nay con chỉ xin được thêm yêu mến Người, và hiểu được tình yêu Người dành cho con. Khi làm từng việc một với tất cả tình mến yêu thì con sẽ tự do hoàn toàn. Tình yêu thật sự không cầm giữ bất cứ điều gì cả.