Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Soi sáng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Soi sáng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 7 tháng 6, 2021

"Phúc thay ai sầu khổ vì họ sẽ được Thiên Chúa an ủi" Mt 5,5

 


Một loại sầu khổ vì điều vô ích; một loại sầu khổ để cứu rỗi.

"Phúc thay ai sầu khổ vì họ sẽ được Thiên Chúa an ủi" Mt 5,5

Trong Kinh Thánh, chúng ta biết đến các nỗi sầu khổ của:

Abbraham, bỏ xứ sở đi bao nhiêu năm chỉ vì tin lời Đức Chúa, khi dâng tế con mình (trc khi Thiên Chúa yêu cầu ông ngừng tay thì ông đã đau khổ rất nhiều)
Mose, từ một hoàng tử Ai Cập nhận lệch cứu thoát dân, mà không biết làm gì, không biết đi trong sa mạc bao lâu. Khó khăn chỉ có thể chạy vào nhà tạm để cầu nguyện
Hose, tư tế nhưng được lệnh lấy một cô gái điếm làm vợ, hết mực yêu thương nàng nhưng nàng vẫn quay lại nghề cũ. Nghe lời Chúa mà chuộc, đón nàng về.
Ngôn sứ Elia bị hoàng hậu truy bắt, vị ngôn sứ tưởng như mình bị thất bại về mọi mặt
Giona nhận lệnh đi đến gặp địch thù của Irael là Nivive để kêu gọi họ hoán cải
Joseph, bị anh em bán cho lái buôn, bị đối xử như nô lệ, bị tống ngục
Ông Gióp, mất hết con trai con gái nhà cửa trong một ngày
Ông Tobit làm điều công chính nhưng bị mù cả mắt, còn nghe lời càm ràm của người vợ

... ( Còn nhiều người nữa..)
Tất cả họ đều mang những nỗi sầu khổ thật lớn mà thật điên dại trước mắt người đời. Thiên Chúa yêu thương ai, chọn ai thì Người sẽ thử thách người đó đến khi họ nhận ra họ không thể yêu được bất cứ thọ tạo nào mà không nhìn thấy nơi thọ tạo đó là hình ảnh của Chúa. Họ trở nên dại khờ dưới mắt người khác, nhưng chỉ họ hiểu Chúa đang thanh luyện họ, không thể học được nhân đức nếu không được tôi luyện qua những sầu khổ. Và họ tin vào điều Thiên Chúa hứa để đến cuối cùng họ đến gần Thiên Chúa nhất.

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2021

Thiên Chúa là tấm lương soi tâm hồn chúng ta



Nhiều lúc ta cảm thấy ghét Chúa, ghét Đạo nói về Chúa.. Không thích, từ chối nghe, đi lễ không thấy hứng khởi, chán chường bởi vì chúng ta đang mang trong mình một hình ảnh ông Chúa xấu xí.

- Ông Chúa đó bị hay trừng phạt thực ra ta từng là nạn nhân của những sự trừng phạt trong quá khứ bởi người ta yêu thương hay kính trọng.
- Ông Chúa hay tức giận, thực ra bạn đã là nạn nhân của tức giận vô cớ và bạn còn sự tức giận đó trong mình.
- Ông Chúa thích được tôn vinh, ngợi khen, thực ra bạn từng ở dưới "ách" áp đặt, kiềm chế khắt nghiệt của ai đó mỗi khi bạn thể hiện sự khác biệt bạn bị vùi dập không thương tiếc. Và hiện nó làm bạn nên cứng đầu hơn để thể hiện quan điểm của mình.
- Ông Chúa không biết yêu thương, thực ra bạn đã từng thiếu sự yêu thương và quan tâm.
- Ông Chúa ủng hộ đều xấu, thực ra chúng ta từng chứng người nào đó có uy quyền thực thi điều xấu mà chúng chúng ta không làm gì được.
- Ông Chúa hay lên án, phán xét, xấu tính, thực ra bạn từng bị tổn thương bởi sự yếu đuối, xấu tính của một người Công Giáo nào đó.
.. thực ra bạn đang mang một tổn thương lớn trong lòng. Thiên Chúa là gương soi của bạn. Từ một Đấng Thiện Hảo thành một Đấng xấu xa.

Mình cũng được thôi thúc hai lần nhìn lại hình ảnh Thiên Chúa trong mình như thế nào?

Thật thế, khi ta biết ra hình ảnh Chúa "thật" thì ta càng yêu mến, ngợi khen hơn bất cứ người nào khác xung quanh mình.
Đây là hình ảnh Thiên Chúa mà Chúa Giesu, chúng ta nói về Cha của Người: "Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ"
"Ai tin vào Con của Người thì không bị lên án, nhưng kẻ không tin thì bị lên án rồi vì không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa.
"Và đây là bản án: ánh sáng đã đến thế gian, người ta chuộng bóng tối hơn ánh sáng, vì việc họ làm đều xấu xa. Quả thật, ai làm điều ác thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng để việc họ làm khỏi bị chê trách. Những kẻ sống theo sự thật thì đến cùng ánh sáng để thiên hạ thấy rõ việc họ làm được thực hiện trong Thiên Chúa" (Ga 3,16-21)
- Bóng tối: khi rời xa Chúa: chịu đau khổ về những rối rắm trong cuộc sống của chính mình, nên họ sống mà như chết từng ngày trong mệt mỏi, đau thương, áp lực, bơi trong những khổ ải với sự oán giận và khi họ chết đi (thân xác) thì linh hồn họ cũng chết (hoả ngục).
- Ánh sáng: khi trút bỏ tội và đến cùng Chúa Giesu, họ tự do như gió "gió muốn thổi đi đâu thì thổi.. ai bởi thần khí sinh ra cũng vậy", họ hợp nhất với lương tâm, nó thôi cắn nữa vì đã cùng một tiếng nói. Họ bình an mà không phải cố. Và cuộc sống mỗi ngày là hồng ân. Họ ngợi khen Chúa vì cảm tạ Người nhưng lại được nhận thêm nữa. "Nơi Người đó một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời" Ga 4,13. Họ vui thoả, ngang qua đó họ sẽ thực hiện được mục đích đời họ, là chính họ và trở về Nhà của mình ngay đời này và đời sau.
Thiên Chúa rất yêu ta, Người vẫn để ta lựa chọn: bóng tối hoặc ánh sáng. Người vẫn luôn chọn ta. Nếu ta chọn Người? Đời sẽ nở hoa thay vì cuộc sống bế tắt.


Thứ Năm, 20 tháng 5, 2021

Hiểu về "Thiền"

Đoạn kinh thánh nói về điều này:
(43) "Khi thần ô uế xuất khỏi một người, thì nó đi rảo qua những nơi khô cháy, tìm chốn nghỉ ngơi mà tìm không ra. (44) Bấy giờ nó nói: "Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta đã bỏ ra đi". Khi đến nơi, nó thấy nhà để trống, lại được quét tước, trang hoàng hẳn hoi. (45) Nó liền đi kéo thêm bảy thần khác dữ hơn nó, và chúng vào ở đó. Rốt cuộc, tình trạng của người ấy lại còn tệ hơn trước. Thế hệ gian ác này rồi cũng sẽ bị như vậy". Mt 12, 43-45
Khi người ta quá stress vì những suy nghĩ không cần thiết thì ta tĩnh tâm và thôi bám vào những suy nghĩ đó. Kiểu như nếu bạn ở gần một âm thanh náo động bạn rất khó chịu nhưng bạn ở xa nó thì bạn thấy nó rất dễ chịu. Ta biết sự rối loạn, suy nghĩ chạy lung tung trong cầu cả tốt lẫn xấu nhưng ta không bám vào nó, biết nó và nó tự biến mất. Đó là Thiền. Nhưng trong 24h một ngày chỉ có 1-2giờ giữ cho tâm hồn mình tĩnh lặng 22h kia khuấy nó lên thì không có tác dụng gì cả. Bạn phải tĩnh lặng, giữ thinh lặng cho tâm hồn mình, bất kỳ có sự sôi động hơn bình thườg ta cần xem xét nó. Có nghĩa là 24h mỗi ngày trừ giờ ngủ ta ý thức được việc chúng ta làm, cái mình nghĩ, sống trọn vẹn ở hiện tại, theo thầy Thích Nhất Hạnh nó gọi là Chánh niệm.
Với người Công giáo, nó còn sâu sắc hơn. Đó là trong 24h ấy, từng khoảnh khắc ta trao trọn linh hồn, trí hiểu, mọi sự ta cho cho Thiên Chúa, xin Chúa ở cùng chúng ta. Chúng ta cầu nguyện và giữ thinh lặng nhiều nhất có thể. Việc giữ thinh lặng đôi khi là luật buộc ở 1 số dòng chiêm niệm để tìm gặp Chúa. Việc giữ sự bình tâm là điều kiện tiên quyết để thực hành phân định thiêng liêng, để hiểu đâu là thúc dục của Chúa đâu là xúi dục của ma quỷ nhờ vào sự chuyển động, xao xuyến nội tâm. Nếu không giữ tâm hồn mình lắng lại, thinh lặng như thiền chánh niệm thì làm sao ta nghe được những chuyển động ấy. Trạng thái trống rỗng thiêng liêng đạt được từ điều này khi ta chuẩn bị kết hợp với Chúa (theo Cha Thomas Merton) là trạng thái đạt được của sự bình tâm hoàn toàn. Nhưng người Công giáo không dừng lại ở trạng thái trống rỗng này mà ta mời Chúa đến ngự trong tâm hồn ấy, chỉ có khi Chúa ta lấp đầy căn nhà tâm hồn được ta dọn dẹp sạch sẽ cho Người (xét mình, xưng tội, giữ mình trong sạch), vì Người (làm điều đẹp lòng Người) thì ta mới được no thoả. Lúc đó Chúa Giesu sẽ giúp chúng ta thực hiện ơn phân định thiêng liêng, và chỉ có Người mới dẫn ta đi đúng hướng. Nếu không có Chúa đến và ta cứ để tâm hồn vô chủ thì ma quỷ sẽ đến ở đó..
Người Công giáo tìm đến sự gặp gỡ với Thiên Chúa, Chúa chúng ta. Chúng ta phải dọn chỗ, phải bình tâm và chỗ sạch sẽ đó chỉ dành cho Người mà thôi.
Bao năm thiền hăng say mà tự sức ta trong khi ta tu đức không đủ, hướng thiện không đủ thì kiểu nào cũng đang bị ma quỷ dụ bằng cách này hay cách khác. Với một người đã ý thức về đàng lành thì ma quỷ đưa ra những chỉ dẫn bắt đầu từ ý ngay lành sau đó mới dẫn dụ đến những sai lầm.
Có Chúa đến cùng ta, khi ta bỏ đi ý riêng của mình thì ta mới nhìn ra được cái đuôi rắn và trò phỉnh gạt của nó khi nó mới bắt đầu. Đi xa theo lời nó bao nhiêu, thì cái giá càng trả đắt bấy nhiêu.
Ngoài ra, lần chuỗi Mân Côi, lần Chuỗi Lòng Thương Xót Chúa kèm với sự chiêm nghiệm về các mầu nhiệm này chúng ta đã đạt mức cao hơn rất nhiều sự thiền định bình thường.
Phải rất nhiều năm Thiền người ta mới cảm nghiệm được sự gặp gỡ với Đấng Sáng Tạo sau khi bị "lạc" nhiều lần, người Kito hữu đến với Chúa không ít lần chúng ta cảm nghiệm Chúa thương mình, chúng ta gặp gỡ Người theo trải nghiệm riêng của mỗi người. Họ không biết Đấng họ thờ, nhưng chúng ta biết Đấng chúng ta thờ. Mình biết sự so sánh này hơi khập khễnh nhưng mình chia sẻ để mọi người biết chúng ta đang ở đâu. Đừng thả con tôm để đi bắt tép.
-----