Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm lý. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm lý. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2021

Giá trị của một mối quan hệ



Thật ra mối quan hệ có giá trị nhất là mối quan hệ giúp mình chạm đến phần tối nhất, sâu nhất bên trong mình. Chỉ có lúc đó ta mới nghe đau, và thường con người chỉ điều chỉnh lại khi họ thấy có gì đó không ổn. Nói đúng hơn, thái độ, cảm xúc tiêu cực của mối quan hệ ấy không làm cho bạn cảm thấy bạn tổn thương; tổn thương đã ở sẵn trong bạn rồi chứ không bởi hành động của người ấy. Hành động của họ đã kết nối với những gì nằm trong đó, nếu bạn ở trong Chúa- trong Sự Bình An thì dù người đó có làm gì với bạn đi nữa cũng không thể làm bạn tổn thương được. Ta còn nghe mình đau nhói thì chính ta cũng cần sự chữa lành. Sự lựa chọn phản ứng lại hay chuyển hóa cơn giận đó là lựa chọn từ bạn, bạn là người kết thúc hay khơi mào cho một trận chiến của hai người đều có vấn đề bên trong. Bạn luôn có sự lựa chọn này. Chúng ta chỉ có thể kết thúc ta bằng sự vững vàng của tâm hồn mình, tự chấp nhận mình cả sự yếu đuối nhất, tự tha thứ và tìm đến người Cha vẫn hằng yêu thương bạn. Người vẫn ở đó, vẫn chờ đợi và luôn tha thứ luôn yêu thương bạn. Chỉ khi bạn cũng chấp nhận được chính mình, thì bạn cũng chấp nhận những yếu đuối của người khác.

Khi ấy ta hiểu đúng là: Họ làm đau mình cũng đâu phải họ cố ý, hoặc họ không biết việc họ làm; bạn cũng đã bao lần từng làm vậy với người khác mà, phải không?.

Chúng ta thường gây ra cuộc chiến trên những mối quan hệ với người ta thương mến nhất. Vì nghĩ người ta sẽ tha thứ cho bạn. Bạn cũng thành thật nhé! Bạn có phải là người dễ tha thứ không?

Đó cũng là thử thách về tình yêu. Đừng nói yêu ai thật nhiều để rồi nhìn tình yêu đó sụp đổ trước sự trần trụi, xấu xí của người ta thương khi họ đang bước vào "bóng đêm" của đời họ. Khi ta thương họ thật, ta sẽ nhìn vào bản chất thay vì nhìn vào hành vi mà xua đuổi người ta. Lúc đó ta sẽ quay về để học làm lành với mình cùng với Cha để thêm mạnh mẽ rồi trở về ôm lấy người ta thương, ta sẽ nghe tim mình nhói nhiều lần như thế nhưng rồi tất cả sẽ được lành bạn ạ.


Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021

Bạn có thể làm gì cho một mối quan hệ




Có một lúc nào đó trong một cuộc nói chuyện chúng ta không biết đến người đối diện nữa. Chúng ta nghĩ mình hiêủ họ đủ rồi, chúng ta an tâm rằng họ đã ở trong "chiếc lồng" mình dựng lên cho họ, ta cho họ đủ rồi. Chúng ta đối với họ bằng cái tôi của mình, bằng nỗi sợ của mình, bằng sự phán xét, bằng sự tổn thương của chính ta. Bạn đang bóp nghẹt một mối quan hệ thay vì yêu thương đích thực.

Nếu bạn đang có một mối quan hệ bất ổn thì việc đầu tiên là về lại làm việc với mình, đừng đòi hỏi, đừng giận hờn, đừng oán trách nữa. Vấn đề không phải ở họ mà ở bạn đó. Hãy quay về kết nối với của bạn Cha, người đầy ắp tình yêu thương. Người sẽ đổ tràn lên bạn và bạn cũng nên tha thứ và chấp nhận mình nữ. Rồi hãy trở lại.

Nếu bạn đã đi qua bóng tối của mình rồi thì cũng hãy thương người đã từng như mình. Bạn cần dũng cảm và kiên nhẫn khi ở bên họ, và luôn cầu nguyện với Cha yêu dấu của mình rằng: Xin Cha giữ gìn con, xin tình yêu của Cha làm đầy trái tim con để con chấp nhận yếu đuối của những người con thương. Vì thương tình yêu trong mình không đủ, việc thiếu vắng Tình Yêu của Thiên Chúa không làm ta có thể yêu ai vô điều kiện, chấp nhận vô điều kiện, tha thứ vô điều kiện được.

Ảnh: pinterest

Ra khỏi "nhà tù" và thực hành tình yêu đích thực



Có 1 thứ cắt đứt mọi liên kết của chúng ta với Đấng Tạo Hoá, mối quan hệ của chúng ta với nhau, kết nối của chúng ta với sinh vật khác, và sự hợp nhất của linh hồn ta với Cha, đó là lòng kiêu hãnh của ta. Trên con đường bạn tìm về với chính mình bạn sẽ gặp lại nó. Chừng nào ta chưa thắng được lòng kiêu hãnh của bản thân ta còn bị nhốt lại trong nhà tù linh hồn. Khi gặp lại vấn đề cũ ta vẫn phản ứng lại như cũ thì chưa ra khỏi chỗ đó đâu.

Học lấy tính khiêm nhường, biết chấp nhận, biết tha thứ, sự lễ độ, yêu thích sự đơn giản để thành một nếp sống và luôn quan sát bản thân mình có dễ tự mãn không. Bởi, khi bạn tỉnh thức trong cầu nguyện, thế giới của bạn rộng hơn, hiểu biết nhiều hơn. Nếu ta không quan sát mình thường xuyên ta dễ dẫn dụ đi vào con đường sai đôi khi với mục đích tốt. Lúc đó lại rơi vào 1 cái nhà tù lớn hơn nhà tù cũ đã thoát ra nhưng nó vẫn là nhà tù.
Tình yêu thương thuần khiết/tình yêu đích thực/tình yêu vô điều kiện là thứ tình yêu chúng ta chỉ có thể biết được qua Đấng sáng tạo: không khí, nước, mặt trời, cách cơ thể chúng ta hoạt động và qua Chúa Giesu. Tình yêu ấy vẫn là ân sủng cho kẻ lành cũng như kẻ dữ, không có sự phân biệt. Với trải nghiệm cá nhân, chúng ta tin tình yêu đó có thật khi về với tự nhiên hay trở về trong tình yêu của Thiên Chúa. Tình yêu đó là vô điều kiện 1 cách chân thành và thật sự!
Nếu có một thứ có thể nối lại tất cả mọi liên kết bị cắt đứt chỉ có thể là tình yêu đích thực, là nhân phẩm của chính ta bằng việc thực hành suốt đời. Khi bạn thực hành tình yêu vô điều kiện bạn phải trở nên rất khiêm tốn, biết cúi xuống với người hèn mọn nhất, bất kể họ là ai, họ có đang xúc phạm bạn hay không. Đó là lúc bạn từ bỏ hoàn toàn lòng kiêu hãnh/tự tôn của bản thân. Khi bị lăng nhục, cái tôi không còn dấy lên trong lòng, chỉ có tình yêu thương, lòng thương cảm.
Trở nên khiêm nhường và thực hành lòng yêu thương vô điều kiện mỗi ngày là con đường trưởng thành đích thực và là cùng đích nhân đức. Là con người yêu thương, thuần khiết như trẻ con.

Ảnh: internet

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2021

Hãy trân trọng chính mình một lần nữa!

Bạn biết rồi đấy! Chỉ khi khi nào bạn ý thức "Mình phải thay đổi thôi!" Không tự đóng kín mình lại, rồi gặm nhắm nỗi đau nữa. Bạn dám chìa tay ra với Chúa, để Người lôi bạn dậy, và bạn dám 1 lần nữa nhìn trực diện vào những vết thương của mình. Cần lắm sự dũng cảm!


Trong phần này bạn năng cầu nguyện để Cha thêm sức cho bạn; để giúp bạn đạt đến điều bạn mong muốn nhanh hơn là tự mình xoay sở. Để đi tiếp mình cần sự cam đảm rất nhiều từ bạn. Vì bước vào chặng này bạn đối mặt lại trực diện. Những vấn đề bạn lờ đi, bạn sẽ tổn thương một lần nữa. Lần này là sự chấp nhận hoàn toàn, hiểu, thấu cảm, để hàn gắn để nỗi đau không làm bạn nhức nhối thêm nhiều nữa. Chúng ta không thể quên, chúng ta chỉ có thể làm lành, để những vết thương ấy lâu lâu ko kéo mình về quá khứ vì một sự cố hiện tại vô tình nhắc đến nó nữa.

Tìm một chỗ yên tĩnh, nên chỉ có một mình. Mời Chúa Giesu ở cùng với bạn vào những lúc này. Mở âm lượng nhỏ thôi để không bị phân tâm. Có thể tắm rửa sạch sẽ trước đó, dọn dẹp sạch không gian của bạn, phòng thoáng, ấm áp, dễ chịu.

  • Âm nhạc gợi ý: Anima Chriti (đây), Taize (đây)

Biết rằng tâm hồn bạn tổn thương khi còn bé bởi ai đó bạn yêu thương, kính trọng như cha mẹ, thầy cô. Nhưng vì vô tình hay cố ý mà những lời hành động của người lớn đã làm tổn thương bạn, Bạn vẫn thương những người bạn tôn trộng nhưng bạn giữ mãi tổn thương đó bên trong mình cho đến khi bạn lớn lên.

Mỗi ngày chỉ làm một điều thôi, hay một điều được chữa lành một vài lần rồi đến điều khác. Đừng vội vã nhé!

Mình có công thức chữa lành như thế này!

Bước 1. Ý thức về nó (gọi tên nó)

a- Bạn đau khổ điều gì nhất? Những mất mát từ đâu?

b- Bạn sống thật với mình chưa?

c- Bạn có thờ ơ với những nhu cầu nào của mình? (Bài sau mình sẽ liệt kê các nhu cầu) bạn có nhu cầu nào bạn hay đòi hỏi người khác làm cho bạn? Thường đó là nhu cầu bạn cần đáp ứng cho mình

d- Bạn hay nói điều gì tiêu cực về mình?

e- Bạn có đang cố chịu trách nhiệm cho hạnh phúc/thành công/đòi hỏi của người khác?

f- Bạn đang kiểm soát mọi thứ không? Nếu bạn không đụng vào bạn không yên tâm việc gì cả? Hay có quá lo lắng mọi việc không theo ý mình?

g- Bạn có suy nghĩ theo kiểu "một ăn cả hay ngã về không"

h- Bạn thấy khó để tin tưởng?

i- Cảm xúc lúc này của bạn là gì? Biết 1 cách chân thật dù nó như thế nào.

k- Bạn có nỗi sợ bị bỏ rơi?

l- Bạn gặp khó khăn khi giải quyết mâu thuẩn?

m- Bạn gặp khó khăn khi cho đi và nhận lại yêu thương?

n- Cảm thấy tiêu cực khi bị phê bình? Khá để ý đến đánh giá của người khác về mình?

o- Tự hỗ thẹn và không tha thứ cho mình được?

p- Nỗi sợ bị xem thường và không được thừa nhận?

Bước 2. Trải nghiệm lại nó

- Thường thì không dễ dàng kiếm được tin tưởng để ta bộc bạch với họ. Nếu có thể chỉ có thể tìm đến những người có kinh nghiệm và chuyên môn và họ phải dấn thân cùng với bạn. Nếu không bạn tự mình vượt qua, bởi chúng ta có một Đấng Chữa Lành

- Học cách bộc lộ cảm xúc của mình, đừng kiềm nén. Nếu phải khóc thì cứ khóc, nếu buồn thì cứ buồn, nếu cần nói thì cứ nói ra. Điều gì đã dẫn đến những điều này. Sự giận dữ bây giờ có thể là cần thiết để nói ra sự thật.

- Bị bỏ rơi, không thừa nhận, bị xem thường, bị chỉ trích.. không phải là cảm xúc dễ chịu. Những hãy đối diện với nó, trực diện. Bạn thấy đó, bạn có thể giúp em vượt qua!

- Xác định lại các nguyên nhân, tại sao bạn lại có nỗi sợ, niềm tin đó. Nguyên nhân đưa đến còn đúng không.

- Bạn ý thức lại ranh giới của mình. Cái gì trong khả năng bạn và cái gì ngoài khả năng của bạn.

Bạn hoàn toàn có thể nói "không".

- Bạn trải nghiệm lại tình yêu thương xung quanh mình. Cây cối cho bạn oxy, nắng sưởi ấm bạn, cơ thể này vẫn hoạt động vì bạn, bạn vẫn có đủ thức ăn và nước uống hằng ngày.. nghĩ đến những điều đơn giản thôi để cảm nhận lại tình yêu thương vẫn đang ở quanh mình mà mình ko để ý.

- Thừa nhận lại bạn đã từng bỏ mặt cảm xúc của chính mình. Vd: khóc lóc là yếu đuối; phải hy sinh cho người khác mà bỏ mặt bản thân mình, thương ng thay vì thương thân mình trước để đến khi thân mình tàn tạ rồi, kiệt sức rồi ta lại oán trách người khác.

Thừa nhận mình từng áp đặt, phán xét mình 1 cách tiêu cực. Không biết nhận lỗi hay quá ám ảnh về lỗi lầm của mình. Biết mình cứ cố chấp. Không tha thứ được cho mình mãi 1 chuyện cũ.

..

3. Nhận thức và tin rằng mình có khả năng chấm sứt tình trạng đó

4. Buông bỏ

Hãy để tay lên ngực mình. Nghe lại từng cảm xúc đang trào lên đó. Hãy để nó đi qua đó. Khi trái tim của bạn đã chấp nhận hoàn toàn, thì nó sẽ được hoá giải.

Hay tưởng tượng rằng trước mặt bạn là 1 biển cả mênh mông, có những chiếc thuyền đang chờ bạn. Bạn đặt từng vấn đề của bạn đã giải quyết lên đó, cả 2 nhìn theo nó cho đến khi mất hút.

5. Khám phá sự bình yên

"Make a self-care list" làm 1 danh sách những việc bạn tự chăm sóc mình.

Về với tự nhiên để thấy trong lành

Tập sống thật với mình

Nói những điều tích cực với chính mình

Viết nhật ký ghi lại những trải nghiệm bình yên của bản thân

.. Bất cứ điều gì là tốt cho sự an yên của chính mình hãy ghi ra, mỗi lần gạch đi 1 việc làm xong bạn thấy tự tin lên nhiều lắm.

Kết thúc buổi làm việc với chính mình cảm nhận mình được tháo cởi, bình an và giữ điều đó để đi ngủ. 

Nhớ nhé, mỗi ngày 1 chút thôi. Và trải nghiệm sự vững vàng của nội tâm tăng lên từng ngày. Hãy kiên trì, nhẹ nhàng với chính mình nhé! Nhớ cảm ơn người Cha nhân lành của mình rồi kết thúc nhé. 

Giải phóng mình khỏi những nỗi sợ

Nằm lặng im trong đêm nhìn vào bên trong mình. Come on!

Bạn thấy những nỗi sợ, lo lắng nào, bất an nào, thấy mình đang đau ở đâu?

Đã bao lâu rồi bạn không để tâm đến mình 1 cách thật sự? Bạn có đang vui không?

Nếu tẩy trang sạch sẽ, bỏ hết tất cả nữ trang, áo quần sang trọng, vật chất đắt tiền ra khỏi mình; khi bạn trơ trọi như thế, bạn thật sự có gì, giá trị thật của bạn ở đâu?

Bạn là ai?

Bạn có đang oán trách, tức giận ai không?

Tại sao mình thông minh thế, giỏi giang thế mà vẫn khổ sở thế? Tại sao mình hiền lành thế mà cứ gặp chuyện gì đâu không? Bạn thấy cái gì đó sai sai không?

Chúng ta không vui, không an yên với chính mình đã không đúng rồi bạn ạ!

Mỗi người có 1 trở lực, mức độ nặng nhẹ khác nhau. Chúng ta mất 17 năm để tạo dựng nhân cách và mất cả đời để điều chỉnh lại nó, hoặc sớm hơn rất nhiều phụ thuộc vào sự sẵn sàng của bạn.

Chúng ta ở trong môi trường hoạt động liên tục, không thể bỏ mọi thứ tìm nơi thanh tịnh để tu thân, nói buông là buông được.

May mắn là vẫn có giải pháp cho bạn đây!


- Dậy sớm hơn 1h mỗi ngày, dành một giờ đó cho bạn.

- Bắt đầu mỗi ngày bằng lòng biết ơn, biết ơn ba mẹ, cơ thể mình, không khí mình đang thở, chiếc giường đã nâng đỡ giấc ngủ đêm qua. Bất cứ điều gì bạn thấy cần biết ơn và biết ơn Đấng Tạo Hóa đã tạo ra bạn ở đây vào lúc này.

- Ngồi tập trung vào một điểm cố định, giữ cho nình bình tâm, nếu có suy nghĩ nào chạy trong đầu thì chỉ biết nó thôi chứ ko diễn giải, không can thiệp, thì tự nó biết mất; trong 15 phút. Sau khi đã quen tăng dần lên 30p/ngày.

- Hãy cầu nguyện, đưa ra lời thỉnh cầu để giải quyết vấn đề hiện tại của bạn (dùng lời lẽ thật đẹp) + sự tin tưởng.

- Mở cửa sổ cảm thấy mình được làm mới, tinh khôi trong nắng mai. Bạn có thể tưới 1 cái cây bằng sự dịu dàng của bạn.

Bạn có thể dành thêm 1h nữa vào buổi tối cho bản thân mình. Nhưng, hãy dành cho mình ít nhất 1h/ 1 ngày với chính mình, lắng nghe mình. Bạn có thể làm 1 cái morning & night routine tự self-love để giữ mình có kỷ luật với điều này. Khi bạn thấy yêu thương trở nên dễ dàng thì bạn sẽ không sợ hãi nữa. Cảm thấy cuộc sống là nơi an toàn để sống lúc đó bạn yêu người khác mà không sợ người ta là tổn thương bạn. Bạn luôn có đủ đầy yêu thương, năng lượng để cho chính mình, người khác và việc bạn đang làm.

Chắc chắn ai cũng phải đi qua bóng tối để thấy ánh sáng. Quá trình chuyển đổi này nhẹ nhàng, hay đau đớn là do bạn lựa chọn.


Tại sao chúng ta lại lặp trở ngại khi trân quý bản thân mình?

Việc trở về với bản thân, trân quý bản thân mình là rất quan trọng để mình phải hành động.


Chúng ta chưa hiểu được tình yêu vô điều kiện, hoặc chưa nhìn thật kỹ mà thôi. Hãy nhìn cơ thể bạn hoạt động, nhìn cái cây, dòng sông, .. những gì thuộc về tự nhiên, nó đang hoat động không cần bạn yêu nó, bạn có giận đó, làm hại nó nó vẫn hoạt động như thể nó sinh ra để như vậy. Nếu bạn biết đến tôn giáo biết Chúa Giesu đã đổ máu trên thập giá, bị treo lên để bạn biết Người đến chỉ để cho bạn biết tình yêu là gì. Đức Phật cũng đã dành cả đời để vẽ cho bạn con lộ về Niết Bàn. Hẵn đã yêu bạn vô điều kiện dù bạn từng không chấp nhận họ.

Chúng ta đã tổn thương để có thể tin vào tình yêu một lần nữa. Có thể bởi người chúng ta yêu thương và kính trọng, và chính chúng ta là người cũng kết án, phán xét, thiếu tin tưởng, bỏ mặc, thiếu tôn trọng.. mình nhiều hơn bất cứ ai khác.

Khi chúng ta bị tổn thương rồi chúng ta dựng lên cho mình 1 cái hàng rào- cái tôi để tự bảo vệ mình. Khi lớn lên cái tôi vẫn theo bạn, bạn vẫn phản ứng như khi bé vẫn làm, nhưng bây giờ bạn đã là con voi lớn bị cột vào cái cọc bé xíu, cái cọc đó là cái tôi của bạn, bạn vẫn không dám vùng lên vì bạn sợ bạn ngã đau như lúc bé, rất nhiều lần rồi. Kinh nghiệm đó chỉ là nỗi sợ. Nó là ảo ảnh.

Bớt lý trí, bớt cố chấp, bớt ảo tưởng bạn có thể xoay sở được tất cả. Vì bạn càng vin vào nỗi sợ bạn chỉ đang cản trở quá trình trưởng thành của mình. Vũ trụ sẽ giúp bạn. Hãy buông ra, dịu dàng với mình thì bạn sẽ thấy mình mạnh mẽ đến thế nào. Đó là sự khôn ngoan, tử tế, hài hoà nhất, bình an nhất bạn từng biết đến ở mình.

Chấp nhận mình thêm 1 chút nữa, bạn sẽ thêm trân quý mình hơn..



Trước đây mình là 1 đứa nghiện việc. Mình tìm thấy ở công việc niềm vui, được đánh giá cao, được thừa nhận, và hầu như mình xoay sở tốt công việc mình thích. Vậy là mình lao đầu như con thiêu thân cho đến 1 ngày mình kiệt sức.

Sau khi nhìn lại, tự thức tỉnh mình mới nhận ra mình đã bỏ quên mình, mặc kệ cảm xúc, bỏ qua tiếng nói thì thầm bên trong- là trực giác của mình.

Nhiều khi việc đổ bớt nước trong ấm đi khi mình thiếu nhiên liệu để đốt vẫn hơn là chạy đôn chạy đáo để kiếm thêm củi. Nghĩ xem! Đã bao ngày bạn đánh thức mình những buổi sáng cho tỉnh bằng cafe. Đã bao lần bạn cần thông não phải nhờ cậy vào những điếu thuốc. Đã bao lần bạn ăn chỉ để cho đỡ buồn. Đã bao lần bạn đi shopping để sắm đồ mà thực tế mình chẳng cần mấy, mua để lấp khoảng trống đang rối trong lòng bạn.. Đó là lúc cơ thể cần bạn lắng nghe, cần bạn trở về chữa lành!

- Nếu bạn đang mệt, hãy ngồi xuống nghỉ ngơi

- Nếu bạn đang đau, hãy biết mình đau

- Nếu bạn có em bé bên trong đang khóc thì hãy đến bên em ấy dỗ dành em

- Nếu bạn thấy mình thiếu sót thì cứ chấp nhận mình như mình là

- Nếu bạn đang căng thẳng hãy hít thở sâu và cảm thấy bụng phập phồng

- Nếu bạn không có giấc ngủ ngon hãy quan sát tâm trí. Có thể mang tất đi ngủ để khỏi bị đánh thức lúc gần sáng

- Nếu bạn không biết làm gì hãy cầu nguyện

Niềm vui là nguồn sống của cơ thể ta. Yêu thương là nguồn sống của linh hồn ta. Khi cơ thể ta đang đau là nó muốn nói với ta rằng ta đã lạm dụng "tự do ý chí" rồi, ta đang làm hại mình, đó là những tín hiệu cảnh báo.

Chúng ta kiệt sức bởi ta đã làm lơ rất nhiều cảnh báo trước đó. Nếu bạn có cảnh báo nào từ sức khoẻ đừng làm lơ nó nữa nhé.

Cơ thể bạn rất thông minh, nó hoạt động cho bạn, nó yêu thương bạn vô điều kiện. Bạn từng làm tổn thương tim mình bao nhiêu lần rồi nhưng nó vẫn đập vì bạn, nó chỉ ngừng vài phút là bạn xong rồi!..Chúng ta vẫn là những đứa trẻ được vũ trụ cho 1 món đồ tốt (cơ thể này) nhưng hầu như ra chưa biết dùng và làm hỏng nó rồi gào thét lên vì đã có 1 món đồ không ưng ý. Vậy đó!

Trân quý bản thân mình nhé! 

Suy nghĩ tiêu cực tiêu tốn nhiều năng lượng của bạn




Khi ta có ý thức trân quý bản thân mình thì ta đã bắt đầu thực hiện cơ chế tự chữa lành. Đầu tiên thì hãy biết đến suy nghĩ mình. Ta có thể gọi chúng là những nhận định về một vấn đề gì đó.

Ta có thể kiểm chứng sự thay đổi này với: căn nặng của bạn, vấn đề khó chịu, khả năng lắng nghe, tập trung và khả năng hiện thực hoá điều bạn muốn.. tương ứng với ý nghĩ hiện có của ta.

Khi bạn là người quan sát chính suy nghĩ của mình. Nên thực tập như vậy hầu hết thời gian bạn thức, chỉ khi cần suy nghĩ thì chú tâm đúng 1 việc nào đó thôi.

Bạn sẽ thấy đầu bạn chứa đầy "rác".

Để tâm trí được tĩnh ta biết ta ở hiện tại, lúc nào cũng ở đây. Lúc ăn biết mình ăn, lúc uống nước biết mình uống, lúc đi biết đi.. là biết đúng 1 việc đó chứ ko phải đang ăn nghĩ đến sẽ lấy gì uống hay nghĩ đến việc làm dỡ.

- Khi chúng ta là người quan sát nhạy bén, ta thấy mình đang nghĩ đến cái khác cái ta đang làm thì không để mắt đến nó nữa, không bám theo thì nó tự mất.

- Khi chúng ta là người quan sát nhạy bén, ta thấy mình đang giận. Đừng vội phản ứng. Hãy hít thật sâu 4 nhịp thở ra 4 nhịp, hít thở đủ 3 lần và đếm trong đầu 12 lần. Bạn sẽ qua được cơn giận .

- Khi ta là người quan sát nhạy bén, ta sẽ nhìn-mọi-việc-như-nó-là. Ví dụ: thấy mưa, tâm trí thấy trời mưa mà không diễn giải: mưa chi lúc này làm ta lỡ mất chuyến ra ngoài, mưa chi mưa miết thế..

Tương tự như vậy khi thấy người khác mặt hầm hầm, biết họ đang có chuyện không vui. Vậy thôi. Không suy diễn trong đầu mình, gắn cảm xúc vui hay buồn của mình vào họ. Không gắn thêm gì vào hết. Chỉ nhận biết rồi thả nó trôi qua.

- Khi ta là người quan sát nhạy bén, ta đang đau ta biết mình đau. Ta đưa suy nghĩ đến chỗ đau (vết thương vật lý) mà nói nhẹ nhàng: Ta biết, ta ở đây, khoẻ lại nhé. Chỗ đau sẽ nhẹ đi hẳn. Khi lòng bạn đang đau, hãy để tay lên ngực trái của mình: Ta biết, ta ở đây, bình yên nhé! Khi chuyện trong quá khứ trổi lên bất ngờ, bạn thấy đau như hồi nhỏ trải qua, hãy đặt tay lên ngực mình, nói khẽ: Ta biết em đang đau, ta ở đây vì em, em sẽ ổn thôi.

Khi nỗi đau đến chỉ cần làm vậy. Bạn biết, bạn chấp nhận, thì nó mới được giải thoát và bạn mới an yên được. Chúng ta không thể quên nỗi đau, ta chỉ chấp nhận để chữa lành nó.

- Khi ta là người quan sát nhạy bén, ta biết bất cứ suy nghĩ nào đã phát sinh hành động thì sẽ để lại quả. Và người phải trả quả là ta. Tâm trí càng bất động bạn càng sáng suốt. Đó là việc cả ngày cần làm.

Ta có thể chữa lành cho cơ thể, trái tim mình bằng suy nghĩ là sự thật và cũng có thể hủy hoại nó bằng suy nghĩ cũng là sự thật. Một trong những chứng nghiện (tâm lý học gọi là chứng phụ thuộc) của người từng bị tổn thương là nghiện chuyện buồn, bi kịch,.. thì cuộc sống họ cứ xoay quanh những chuyện buồn, bi kịch và họ cứ là nạn nhân đáng thương.

Khi bạn đang nghiện 1 cái gì đó hãy xem xét lại vấn đề tâm lý của mình 1 chút nó sẽ cho bạn nhiều ý nghĩa, có thể ta đang có một tổn thương sâu sắc nào cũng nên!

Khi bạn giữ được tâm trí ít bị xáo trộn, bạn đang sống hoàn toàn ở hiện tại thì bạn sẽ thấy những điều kỳ diệu:

1. Bạn sẽ tăng cân đấy! Bằng với lượng thức ăn và năng lượng mọi khi vẫn nạp vào bạn tăng lên vài kg là phần năng lượng dôi ra khi không xử lý tin rác trong đầu.

2. Ta sẽ ít gặp xui.

3. Khi bạn cầu nguyện hay ước muốn nào đó hãy tập trung suy nghĩ vào đó. Nó sẽ đến rất sớm, cực sớm luôn.

4. Bạn sẽ thấy khả năng lắng nghe và sự tập trung của mình tăng lên đáng kể. Trí nhớ cũng tốt hơn.

5. Bạn thấy mình rất sáng suốt.

6. Bạn sẽ thấy cuộc sống này là nơi an toàn. Mọi thứ không như đang chống lại bạn nữa. Bạn thấy mình sẽ giống như nắng, giống như cây cỏ, việc của mình là cứ an yên vậy thôi.

7. Bạn sẽ dần tự có được tình yêu cho bản thân, càng ngày bạn chỉ làm điều tốt cho mình. Giữ cho tâm trí mình sạch, trong lành, yên tĩnh, chỉ nạp về niềm vui và không cho phép bất cứ điều gì tiêu cực tấn công nơi chốn an bình đó.

.. còn nhiều điều tuyệt vời nữa. Hành động đi rồi bạn sẽ thấy!.

Tóm lại, chỉ có mình bạn quyết định suy nghĩ của mình. Bạn đón nhận thì nó mới đến với bạn được.

1 ngày an yên cho các anh/chị, bạn bè tôi.


Về nhà thôi!



..Về với trái tim em

đã bao lần em mặc kệ nó

mặc tất cả cảm xúc,

cho vậy là yếu đuối

Nó vẫn mách bảo

"con đường đó, cứ đi đi"

Em nào tin,

em tin vào lý trí kiên vững

bảo vệ em trước bão giông

Ai đi qua cơn bão của mình

sẽ biết đâu là kẻ dẫn đường

Em ơi,

Trái tim em vẫn mạnh mẽ

vẫn thông tuệ

điều lý trí không thể biết

Em đang đi trên con đường dành cho mình,

em nào biết.

Chẳng có ngẫu nhiên,

chẳng có nhầm lẫn

kể cả đúng, kể cả sai.

Chỉ cần em biết,

em chấp nhận hết

tha thứ hết,

và yêu thương hết thảy.

..

Bông hoa bên đường đang nở

Chim chuyền cành hót vang

Con đường nay ngập tràn nắng

Gió đang vuốt tóc em

.. tất cả cho em,

mọi thứ ở đây vì em.

.. Em đã biết nghĩa là em đã thức

Thức dậy thì về thôi hỡi em.

Em ở đó, vẫn hằng ở đó

Vẫn là em, như em là..

Về với sự trong trẻo thuở ban sơ

là ánh sáng, là tình yêu, là hạnh phúc.

là tất cả những gì em vẫn tìm kiếm.

...

Về nhà em nhé.


Maria Hồng Phúc

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2021

Trân trọng bản thân



Yêu thương chính mình đúng hơn là sự trân quý, trân trọng chính mình. Là màng lọc để qua mình mọi thứ trở nên tinh khiết cho mình và người khác. Là 1 sự lành mạnh cần có để mình không xem mình là nạn nhân mà sinh ra oán giận hay phán xét người khác. Trân trọng bản thân là việc cần làm trước để tìm lại thấy giá trị của bản thân. Nhưng việc quá coi trọng bản thân, mà không đồng cảm được lại là 1 chứng bệnh tâm lý - bệnh ái kỷ (Narcissistic Personality Disorder). Đừng nhầm lẫn rồi đẩy mình vào 1 vòng lặp khác không khác gì vòng lặp không biết yêu thương bản thân nhưng cao cấp và nguy hiểm hơn.



Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2021

Dành lại quyền làm chủ tâm trí


Xuất phát từ niềm tin: trí óc nên thông minh hơn nếu để nó luôn vận động. Nhưng, nó lại là cái bẫy của bạn khi bạn không quan sát xem nó đang nghĩ gì. Những thứ ta nghĩ không phục vụ cho bình an, sự khôn ngoan thật sự thì nó chỉ là "rác", lâu ngày nó đi dần vào tiềm thức. Dồn đủ khối lượng thì đến 1 ngày nó tạo ra sự "sụp đổ" đầy đau đớn bên trong ta. Trữ lượng rác càng nhiều và khó tiêu hủy thì hành trình thanh lọc, thức tỉnh càng khó khăn hơn.

Dành lại quyền làm chủ tâm trí không phải chiến đấu với suy nghĩ, càng không phải phán xét nó, không bám theo nó mà chỉ cần biết nó tồn tại, là quan sát nó. Đây là tiến trình cần thời gian, kiên nhẫn, nhận thức đúng về nó. Mình gọi đó là tĩnh tâm, canh thức với suy nghĩ hay thiền chánh niệm, không phải thực hành 1h, 2h/ngày mà là 16h/ngày trừ thời gian ngủ.
Cách thực hành: Bạn để ý đến hơi thở của mình với nhịp thở 4-4 nếu tâm trạng bạn đang bình thường hay 6-3-9 (hít vào 6 nhịp, giữ 3 nhịp, thở ra 9 nhịp) nếu bạn đang stress. Mỗi lần hít thở thật sâu nghe bụng phình lên và xẹp xuống. Lúc đó những suy nghĩ bắt đầu xuất hiện trong đầu bạn, rất nhiều, bạn chỉ biết nó tồn tại đừng bám vào nó thì nó tự biến mất, hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác cứ tiếp nối nhau. Bạn chỉ nhận biết nó và trở về hơi thở. Nếu bạn bị cuốn đi thì trở về với hơi thở ngay khi bạn nhận biết ra. Hơi thở là bạn đồng hành của bạn. Khi làm bắt cứ chuyện gì ta biết đúng việc đó thôi. Ăn biết mình ăn, uống biết mình uống, không phải vừa ăn vừa lo đến covid giờ bao nhiêu ca rồi ta. Lúc mình làm việc cần suy nghĩ thì nghĩ đúng việc cần nghĩ, nếu nghĩ chưa thông, không nghĩ nữa quay về với hơi thở và tiếp tục quan sát suy nghĩ đang hiện ra. Lúc nào cũng ý thức được sự hiện diện của mình ở hiện tại, luôn luôn.
Với cách này ta không sản sinh thêm những suy nghĩ mới không cần thiết bằng việc diễn giải nó. Nó sẽ giúp mình cắt được suy nghĩ mình là nạn nhân.
Với cách này ta ý thức được suy nghĩ khởi phát trong tâm trí mình là nguyên nhân làm ta stress, nguyên nhân của tổn thương cảm xúc.
Với cách này ta ý thức được những thứ ta nhận về mình; nếu đó không vui, không bình an, không nhận; ngăn mình dung nạp những gì tiêu cực từ môi trường xung quanh, báo chí, tivi, từ mạng xã hội.
Với cách này ta tập cho mình thói quen nhìn mọi việc xảy ra như-nó-đang-là chứ không phải như ta diễn giải bằng thế giới quan đang lầm lạc của mình.
Với cách này tăng thêm tình yêu thương cho bản thân mình. Mình ý thức được mình đang dọn rác, cớ gì nhận thêm rác nữa. Ta tự thấy thương bản thân và quyết dọn cho sạch để bản thân được an yên vui vẻ mỗi ngày.
Với cách này mỗi ngày ta có thêm 1 khoảng-không-bình-yên. Khoảng không này càng rộng thì khi một hành động, thái độ tiêu cực của ai đó nhắm vào mình mình có không gian, bình an và chỗ để chịu đựng được (chịu là chấp nhận nó, đựng là sức chứa) và chuyển hoá nó trước khi cho cảm xúc có cơ hội bùng lên thành cơn giận.
Với cách này ta dần sống ở hiện tại và ý thức việc thỉnh thoảng tâm trí thoái về quá khứ để lôi lại chuyện cũ để buồn hay tiến về tương lai để kiếm chuyện mà lo lắng.
Bài tập này là tính bằng số năm, có người ít rác thì ít năm hơn so với người khác. Sẽ có 1 số khoảnh khắc tỉnh thức ngắn xảy đến với bạn. Mỗi người mỗi khác. Nó là sự bình an, sự mãn nguyện, vui vẻ, sự hân hoan, 1 sự hạnh phúc ngất ngây mà mình chưa từng biết đến trước đây. Nó làm bạn muốn trở lại nhiều lần.
Thực hành mỗi ngày ta sẽ thấy nhẹ nhàng hơn chút, vui hơn chút, khả năng làm chủ cảm xúc tốt hơn chút, nhận định vấn đề tốt hơn chút, ngủ ngon hơn chút, xinh đẹp hơn chút, dễ ăn hơn chút, thong dong hơn chút.. là những tín hiệu bạn đang dịch chuyển đúng hướng. Nếu thỉnh thoảng bạn tự nhiên dễ khóc, đau rất đau, nỗi khùng vì 1 chuyện rất bé.. thì cũng đừng lo, rác của tiềm thức ở dưới sâu đang đẩy lên. Nhận biết nó như thế, tiếp tục chuyển hoá rồi bạn sẽ sớm trở lại trạng thái bình thường rất nhanh. Nếu lúc trước mình buồn vài ngày thì giờ còn vài giờ hay còn vài phút.
Chúc bạn sớm hạnh phúc thường xuyên, luôn luôn mỗi ngày!

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2021

Nuôi dưỡng ngọn lửa bên trong bạn


Bạn đang ở đâu?

1. Đặt tên cho những tổn thương
Những điều gây đau nhói cho tôi nay tôi đã nhìn rõ và gọi tên chúng. Tôi sẵn sàng đối mặt 1 lần nữa.
2. Tôi đang tìm thấy sự an toàn
Tôi đi qua lớp ảo ảnh ấy, tôi thấy an toàn để là chính mình.
3. Tôi đang tập hợp các nguồn lực
Nếu bạn theo đạo nào hãy trở về với vị thầy tâm linh của mình, nếu không theo đạo nào thì vũ trụ/thượng đế là thầy của bạn. Nói chuyện với họ. Hiểu biết về sự khiêm tốn cũng mình, thừa nhận những yếu đuối của ta, nhờ họ nâng mình dậy. Hãy thực hành những phương pháp bạn biết. Bạn biết đến thiền/tĩnh tâm, thì tập như vậy. Bạn biết cầu nguyện, hãy làm như vậy nhưng đừng xin để cất đi thử thách này hãy xin để nên dũng cảm, biết chấp nhận, biết tha thứ. Nếu bạn có những Self-care challenge cho mình, hãy thực hành. Nếu bạn biết đến Yoga, hãy thực hành. Bạn cho thể chăm sóc cây, thú cưng, đi bộ 1 mỗi ngày.. hãy làm như vậy. Nếu bạn nghĩ ra điều gì làm bạn thoải mái, dịu dàng hơn, vui vẻ hơn, gần với tự nhiên hơn, hãy làm như vậy.
Nói với chính mình rằng: đây là thời gian dành cho chính tôi. Cậy vào nội lực của mình và ân sủng của Thượng đế. Đừng tìm sự viện trợ bên ngoài. 1 nơi tĩnh lặng cần cho chúng ta.
4. Tôi quyết định đi 1 con đường khác
Đơn giản là giữ thinh lặng hầu hết thời gian có thể, dành thời gian cho mình! Biết đến những gì đang ở trong đầu mình. Biết cảm xúc của mình. Biết những nhu cầu bản thân bạn không tự đáp ứng cho mình nên ta vẫn còn đòi hỏi ở người khác. Biết đến khao khát hướng thượng của linh hồn mình, những giá trị nhân phẩm của mình- chính nó đã nhiều lần nâng mình dậy những lúc khó khăn. Tôi quyết định hợp nhất chính bản thân mình.
5. Xác định lại "tình yêu". Tình yêu đích thực là gì? Sao mình chưa biết trước đây?
Trải nghiệm lại tình yêu vô điều kiện bằng những thứ rất đơn giản xung quanh mình. Ngắm nhìn thiên nhiên, có biết bao thứ quý giá dành cho bạn hoàn toàn miễn phí, không cần bạn trả ơn, dù bạn từng làm hại nó nó vẫn phục vụ bạn. Ví dụ: cơ thể bạn.
Nếu bạn là Kito hữu, lặng im nghe Chúa nói: Thánh giá ta mang vì ai?
6. Chăm sóc sức khoẻ bản thân
7. Cho phép những tổn thương ra đi và thôi sống ở quá khứ
Tha thứ cho bạn sẽ giải thoát bạn. Tha thứ cho người lầm lỗi với bạn cũng giải thoát bạn.
8. Chấp nhận, dịch chuyển đến hiện tại
Biết mình trong từng phút từng giây ở hiện tại. Bạn có thể tập thiền chánh niệm. Bạn có thể tĩnh tâm. Nếu thiền 1h/ngày 23 tiếng còn lại bạn khuấy động tâm trí mình bằng những suy nghĩ tiêu cực thì có vẻ không ổn. Mình muốn nói là 24h, ngoài 8h ngủ ta luôn quan sát tất cả những gì mình nghĩ trong đầu. Canh thức luôn luôn với tâm trí, kéo nó về hiện tại ngay khi nó nó ý định thoái về quá khứ hay tiến vào tương lai.
9. Nuôi dưỡng ngọn lửa bên trong bạn
Nuôi dưỡng lòng biết ơn
Nuôi dưỡng đức khiêm tốn, chính nó sẽ giữ bạn không trở lại con người cũ. Cũng chính nó giữ bạn bình yên trước sự dụ dỗ của cái tôi tâm linh hay thầy tâm linh giả mạo.
Nuôi dưỡng các nhân đức của mình. Tự biến tâm hồn mình thành mảnh đất màu mỡ cho những hạt giống tốt.

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2021

Vinh danh Tình yêu!


Tình yêu thương thuần khiết, tình yêu thương vô điều kiện, tình yêu đích thực. Chính nó chứ không thứ gì khác, là sự chữa lành, là dòng nước mát, là thức ăn, là cái để mặc, là gối tựa đầu, là con đường, là bắt đầu là cùng đích.

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2021

"Tên phản bội" ta đã nhìn thấy ngươi!




Khi con người ta quay lại với chính mình, đi trong bóng đêm của chính mình người ta nhận ra mình chưa thật sự hiểu biết về mình. Chúng ta nhận ra trước đây mình ở trong cái mình gắn cho mình, chứ chưa phải mình thật sự. Sự cam đảm đối diện lại với bản thân là đi qua lớp màn ấy, đối diện lại với sự bất toàn, yếu đuối. Khi lấy ra khỏi mình cái màn che ấy, không còn cái gì che đậy cho sự yếu đuối nữa ta sẽ là chính ta.

Ta chẳng cần cái tôi để bảo vệ, để che lấy mình, để bảo vệ nhưng không phải bảo vệ, vùi lấp trong vai trò bảo vệ. Cái tôi luôn tìm cớ để nó tồn tại, cái cớ đó thường là:
"bạn chưa đủ tốt",
"bạn cần tôi bảo vệ bạn",
"bạn cần được đánh giá đúng",
"bạn đáng được coi trọng hơn",
"tôi sẵn sàng ăn miếng trả miếng cho ai đụng vào bạn",
"đừng để ai ức hiếp bạn",..

Lý do nào cũng phải lẽ cả. Bởi, xưa nay ta tự đóng khung mình trong 1 cái hộp nhỏ mà tự huyễn hoặc mình, ta biết ta vậy là đủ rồi, ta biết người thân ta vậy là đủ rồi. Cái khung đó là cái tôi, là cách ta nhìn cuộc đời này bằng những kiến thức, nhìn bằng các giác quan, kinh nghiệm, những định kiến hạn chế. Ta không mảy may tự chất vấn mình vì cũng thấy ai cũng vậy cho đến khi ta không thấy hạnh phúc nữa, và bắt đầu thấy sự trống rỗng và ngột ngạt với chính mình. Ta bắt đầu đặt câu hỏi và đi tìm lời giải đáp..
Ôi! Lạy Chúa, một mình con sao có thể lội ngược dòng?
Lạy Chúa một mình con sao có thể chiến đấu với ba thù. Lạy Chúa mến yêu xin cho con được ở cùng Ngài, cậy dựa vào Ngài để con lội ngược dòng đến với Người.

Maria Hồng Phúc