Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy niệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy niệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2021

HAI LOẠI SẦU KHỔ



Một loại sầu khổ như đang ở địa ngục, một loại sầu khổ là niềm ủi an.
Một loại sầu khổ, chính mình là nạn nhân; một loại sầu khổ, chính mình lựa chọn nó.
Không phải sầu khổ nào cũng là sự thiêng liêng và đáng được chào đón. 
Không phải sầu khổ nào cũng là đáng khinh, cần loại bỏ để chỉ có an ủi, vì khi nó chính là cách cổng để dẫn đến niềm hoan lạc thật sự thì ta phải đi qua nó bằng sự cam đảm mà thôi. 

Vậy làm sao để nhận biết nó?
Hầu hết những câu trả lời quan trọng cho những vấn đề "đắt" nhất chỉ có thể tìm thấy bên trong mình. Căn nhắc việc tìm kiếm lời khuyên, nhưng hãy hỏi trái tim mình và Đấng Sáng Tạo của bạn, còn không bạn có thể bị lạc đường nếu chẳng may gặp phải người không phải tinh tấn trên con đường này. 

Nỗi đau trong quá khứ khi người ta còn bé, bị gây ra bởi ai đó, hay sự vấp phạm vào tội có thể gây ra những hậu quả nhất định về tâm lý. Việc giữ những nỗi đau này trong lòng, hằng lặp đi lặp lại nó như rãnh trên dĩa nhạc không khác nào giam cầm mình trong một nhà tù, ở đó quản ngục là nỗi đau, nạn nhân là chính mình, ở đó nạn nhân không ngừng gào khóc "tại sao lại là tôi".. Thường người trong sầu khổ này họ hay đòi sự công bằng cho mình hơn ai hết. Có những thứ càng tìm càng không được như: sự thừa nhận, sự tôn trọng, và tình thương người khác dành cho mình tương ứng với cái mình cho đi. Nếu không nhận lại được ta sinh ra oán giận, tổn thương nhiều nhất lại là chính họ.

Có sự sụp đổ của nhiều tâm hồn khi người ta không đậu đại học, bị phá sản, khi chia tay người yêu, xấu hổ vì ngoại hình của mình, hay mất người thân.. Họ mất phương hướng và tuyệt vọng cùng với sự sụp đổ của "điểm tựa" của họ. 

Không nhiều người tự tử nhưng phần nhiều tìm đến cách sống tự hủy hoại nhưng không phải ai cũng nhận ra. Hãy để ý đến những thứ ta nghiện nó nói ta nhiều về chính ta lắm đó. Có người nghiện shopping như cách giải quyết buồn phiền, có người nghiện nỗi buồn cứ buồn là họ lại tua lại cuốn phim đã cũ trong đầu và thấy điều chi cũng buồn thương như vậy, có người nghiện ngủ nướng vì họ sợ dậy sớm đối mặt với sự lo lắng của mình, có người nghiện game vì họ không dễ xoay sở cuộc sống thực của chính mình,.. Có nhiều cơn nghiện người ta còn không biết mình là ai, cứ chếch choáng để không thấy buồn lo trong phút chốc. Tự hỏi: tôi thích cái đó nhiều vì điều gì, nếu đó là sự né tránh cho những tổn thương nào đó thì ta phải đối mặt với mình thôi bạn ạ!

Có một nghịch ý ở những người mang nỗi sầu khổ này là sầu khổ từ bên trong họ mà họ lại đi tìm phương án ở bên ngoài ở nơi "sự vô thực" nhưng trông rất thực nên mãi không ra được, hoặc có người đến chìa tay nhưng họ từ chối bởi vì mình không xứng để có điều tốt hơn hoặc "tôi như này mà cần đến ai giúp". 

Có một cách đơn giản để vượt ra nỗi sầu khổ này là đặt lại "điểm tựa", không phải những thứ dễ thay đổi, thiếu ổn định. Mà là "điểm đựa bất biến", tựa vào Đấng Hằng Hữu, các nhân đức và mình tu thân để rèn luyện, sau đó làm việc của mình. Trong Người ta có tất cả những thứ ta cần, chỉ có Người mới trả cho ta sự công bằng. 

Khi ra khỏi sầu khổ thứ nhất này người đó giống như được cởi trói cỡ vài tạ trên mình. Rất chi là thoải mái. Họ thấy rất ổn khi ở một mình, mà nhiều khi họ còn thích được một mình không ai làm phiền họ để họ tận hưởng sự thinh lặng riêng tư đó với Chúa của họ. Nhưng họ vẫn chưa có sự thong dong đích thực vì nếu kêu họ trở lại nơi làm họ tổn thương, ở lại với người luôn làm họ tổn thương thì họ còn dè chừng lắm vì linh hồn họ chưa sẵn sàng với loại sầu khổ thứ hai này. 

Ở giữa loại sầu khổ thứ nhất và thứ hai có 2 ngã rẽ. Để đi tiếp thì ta phải lựa chọn rồi! 

Nếu ta không tỉnh thức thì ta đã để cái tôi chọn chứ không phải linh hồn ta chọn. Cái tôi nó sẽ chọn sự thoải mái, "ta tốt rồi", "ta khỏe rồi","hola, mình giỏi quá", ta không còn cần những người độc hại bên cạnh mình nữa.. Linh hồn ta khi đã có Thiên Chúa ngự trị, ta sẽ quay về nơi bóng tối, đó là sự lựa chọn tự hủy "cái tôi" của mình. Giống như Chúa Giesu trả lời Philato: "Ngài không có quyền gì đối với tôi. Không ai có quyền lấy mạng sống của tôi. Tôi nộp thân xác tôi trong sự tự do" Ga 19,10-11. Ta về ôm lấy những con nhím xù lông [ôm một con nhím thì không dễ chút nào], họ sẽ làm ta đau. Vết thương này không làm họ đau nhiều bằng họ thấu cảm nỗi đau của người kia. Họ thấy sự ghê sớm của sự dữ trên những linh hồn này và họ kêu lên cùng Chúa trong khi chính họ, họ tự hạ vũ khí của mình xuống để chờ Người đáp lời họ. Đó là sầu khổ thứ hai, lúc này họ cố gắng đạt được trạng thái bình an với Chúa trong lòng họ, sớm tìm đến trạng thái trung dung và không để cho tâm hồn họ bị xáo động. Khi ấy ân sủng như dòng nước đổ xuống họ, qua họ mà trao cho người khác. Thông qua đau khổ họ trở nên một kênh dẫn của sự sống vào nơi khô cằn, u tối, bế tắt để đem nước và ánh sáng đến những nơi không đến được vì thiếu tình yêu. 

Đôi lúc những linh hồn này họ còn cảm thấy sầu khổ vì bị Chúa bỏ rơi. Đôi khi Chúa cũng muốn thử thách xem mức độ trung tín, cư xử như thế nào khi linh hồn không có ân sủng của Người. Khi người đến lại thì những sầu khổ này chợt trở nên nhẹ nhàng. Khi linh hồn ở trong sầu khổ thứ hai này thì niềm mong muốn duy nhất của linh hồn họ là được ở trong Chúa mãi mãi, cái họ muốn cũng là cái Chúa muốn. Linh hồn họ không muốn thêm gì khác nữa nó trở nên hết sức đơn giản và nhờ thế họ được thong dong hoàn toàn, bình an hoàn toàn. Đó là thứ bình an trong đau khổ mà thế gian không cho họ được, cũng như đau khổ mà không phải tự họ xem họ là nạn nhân, mà họ tự do được lựa chọn để thực hiện Ý Chúa muốn nơi họ. "Thầy bảo thật với các con: các con sẽ than van khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu; nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui" Ga 16,20 chẳng phải là điều này sao?

Linh hồn làm phân định để biết Ý Chúa, họ thả buông mình theo Ý Chúa, họ không nắm giữ một điều gì gây cản trở dòng chảy của Người qua họ. Họ hiểu rằng khiêm hạ là nhân đức họ cần phải có, họ tự hủy hoàn toàn "cái tôi" thích mắc dính vào thế gian và mê ảo vọng. Họ trở về với Chúa, trong Một với Người, để nơi họ là tình yêu không vị kỷ, tình yêu mạnh mẽ.

Nếu người ta chọn đi tiếp sầu khổ thứ hai họ tiến thêm những bước gần với Đấng Tạo Hóa của họ. Vẫn có những người khi họ ra khỏi sầu khổ thứ nhất họ yên vị trong sự bình an tạm thời đó hay họ không chọn chân lý để đi tiếp mà lại để cho cái tôi dẫn dắt họ [cái tôi lúc này khôn lanh hơn] thì họ sẽ thụt lùi; một lúc nào đó, họ nhận ra thì họ đã thấy mình loay hoay trong một sầu khổ khác của loại sầu khổ đầu tiên mà lắm khó khăn hơn. 

Dù con người ở trong nỗi sầu khổ nào thì họ cũng đang học. Ta không thể tránh những gì bên ngoài đưa đến cho mình ta chỉ có thể học nhanh bài học của mình để học bài học mới. Tất cả bài học cũng chỉ để "Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại" (Ga 3,30). Và chúng ta chỉ là chính mình và được trở nên như mục đích chúng ta được sinh ra khi ta để cho Chúa thực hiện mọi thứ trên ta và hoàn toàn vâng phục mà thôi!


Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2021

Tình yêu lấy đầy chỗ thiếu hụt tạo ra sự công bằng

Đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra rằng sự trống rỗng thiêng liêng trong lòng mình là việc bạn cần làm mỗi ngày chứ phải lăng xăng lo chuyện này chuyện kia để làm mình mệt nhoài. Ai ai cũng có trong tim mình 1 Đấng Thiêng Liêng, mỗi người chỉ gọi tên Ngài 1 cách khác thôi. Khi ta giữ cho mình sự trống rỗng này thì cho phép Đấng Thánh của chúng ta ngự trị nơi đó. Ngài là chân lý, là sự thật, là tình yêu, chỉ có Ngài mới làm lòng ta an bình, hạnh phúc. Có Ngài chân ta bước mỗi ngày in dấu trên hiện tại từng khoảnh khắc, lúc đó thời gian không còn ý nghĩa nữa. Ta đã ở khoảnh khắc này như đang ở trong sự vĩnh hằng.



Bạn còn đang làm rối cuộc đời mình trong 1 mớ bòng bong nghĩ là bạn đang đồng hóa mình với những thứ hữu hạn và sai lầm.
Bạn có 2 tên đầy tớ, nếu bạn để tên đầy tớ lý trí soán vị trí chủ thì bạn đang là người nhìn nhận cuộc sống mình với những gì đo lường được, những con số, sự cầu toàn, trật 1 chút cũng làm bạn bất an nhiều lắm. Còn tên kia là cảm xúc, để nó trở thành chủ nhân của bạn thì bạn cứ để mình trôi dạt trong sự vô định, bất ổn, lúc vui lúc buồn thất thường. Bạn là bạn, là chính bạn thôi. Việc bạn làm là dành lại quyền làm chủ của chính mình.
Khi khoảng không thiêng thiêng nó được thiết lập, nghĩa là nó được dọn rạch rác, rác từng suy nghĩ xấu, cảm xúc tiêu cực và bạn luôn trở trong trạng thái canh phòng nó, có sinh thêm 1 suy nghĩ nào không lành mạnh không. Mỗi khoảnh khắc làm như vậy thì ta có sự bình an. Lúc đó ta mời Đấng Thiêng Liêng vào nhà ta, một nơi đã chủ động dọn dẹp. Chỉ có Sự Vô Hạn của Người mới lấy đầy sự sâu thẳm của lòng ta. Khi ta ở cùng Đấng là chân lý, sự thật, niềm vui thì ta sẽ được biến đổi. Những gì ta không biết về mình thì Đấng ấy biết, biết ta vì điều gì để tồn tại, điều khi ta làm là tốt nhất cho ta. Bất cứ sự hữu hạn nào ta đồng nhất mình ngoài Sự Vô Hạn ấy thì còn đời ta điêu đứng, ta còn bị giam giữ, ta còn thiếu bình an, còn tìm ảo ảnh. Chỗ này cần phân biệt đâu là phương pháp đâu là cùng đích.
Ngay từ thuở ban đầu, Người đã cho ta một khả năng để ta cùng đồng sáng tạo với Người. Đó là tự do lựa chọn. Với một ý muốn, một sự lựa chọn ta đã có thể tạo ra 1 thế giới vui vẻ hay đau buồn. Lâu dần ta quên đó là những gì mình tạo ra mà đắm chìm quên mình là ai. Vì sự yếu đuối của bản tính tự nhiên, cả tội lỗi nữa nên ta dễ chọn tất cả những thứ khác hơn là chọn Người, chọn tình yêu và để trực giác dẫn lối đời mình. Cuộc đời ta là cuộc lội ngược với các trở lực kia để tìm về Nhà, để hợp nhất nên Một với Đấng Tạo Thành nên mình.
Sự trống rỗng thiêng ấy giúp ta bình an trong phút chốc sau cuộc dọn dẹp nhưng nó không đủ để ta sống yên vui mãi mãi. Tiếng của sự thật cất lên, tâm hồn nghe được tiếng nói ấy nhưng khi nó dấn thân nó lại bị đập cho tơi tả, nó cũng bị tổn thương, sứt mẻ đủ chỗ bởi lời nói hành của người khác, bởi sự yếu đuối của người khác mà trước hết là chính nó. Chỉ khi nó nên Một trong Tình Yêu Vô Điều Kiện thì nó mới dũng cảm bước lại nơi nó đau khổ, nơi có người đau khổ để làm tất cả trong tình yêu thương mà nó không còn cảm thấy tổn thương, đau khổ khi người ta có làm chi nó nữa. Khi đó 2 tên đầy tớ lý trí và cảm xúc sẽ quy phục nó. Nó thong dong, an yên, tự tại dù đời có quăng ném điều gì vô nó, có đối xử bất công với nó, thì nó sẽ đáp trả lại rằng: Yêu thương là lựa chọn của tôi. Làm chi có sự công bằng mà đòi, tình yêu lấy đầy chỗ thiếu hụt đó tạo ra sự công bằng.


Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021

Chờ đợi

 Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ

- Sóng (Xuân Quỳnh)


Một "khoảng chờ" trước khi bị tan ra.
Nó chợt nhận ra nó không là gì cả, không bản ngã, không có gì hứng đựng, như hạt lúa mỳ chuẩn bị thối đi, chết đi (trước khi nảy mầm), nó hiểu nó hơn lúc nào giờ, không mộng tưởng.
Cái giảm giác "chờ" của Phero khi đã đầy ăn năn, nhưng không hy vọng sự gì cao trọng vì Ngài ấy đã tự biết mình. Biết mình lúc này khác với biết cách đó 3 năm. Trước đó là biết việc mình làm, cái mình phải lo âu cho cuộc sống cơm-áo-gạo-tiền chỗ đâu cho tâm linh hay Đấng Mesia nào đó. Con đường từ Gierusalem về Galiela không dài bằng đoạn đường trong tâm hồn Ngài ấy đâu.. Về Galiel lần này Phero vẫn đi đánh cá nhưng tâm trí ông không nằm ở mẻ lưới, đánh cá để làm mình nên bận rộn vì tâm hồn ông xao xuyến quá đỗi, đánh cá là cơ duyên cho gặp gỡ định mệnh lần đó, tâm hồn Ngài chờ để gặp lại Thầy như thầy hứa, chuẩn bị giáp mặt 1 lần nữa với Sự Vô Tận mà mình đã nhận ra mình nhỏ bé đến thế nào. Mẻ lưới đầy ắp cá lần này không làm ông vui nhiều như bằng lần đầu nhưng ông điều ông hân hoan, vui nhất là lòng ông của đầy ắp niềm vui, tình yêu của Thầy mình như mẻ cá kia.
Vừa khao khát được tan ra, vừa sợ, vừa rụt rè, vừa thấy bất xứng, lại vừa chờ đợi,.. Cần lắm sự cam đảm!

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2021

 Lời đáp trả ngày 13/4

(Đáp trả lại Tiếng Thì Thầm của Người)

Chúa của con, ngày con biết ra những phương pháp ngoài kia có những giới hạn và không sinh ích cho con nữa, nên con đã nói với Người là con muốn theo Người. Người đã quay lại mà rằng: "Con chồn có hang, con chim có tổ nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu".. Lúc đó lòng con đã xao xuyến mà hiểu thêm rằng con phải để mọi sự kỳ vọng ở lại mà mặc lấy sự khiêm tốn, các nhân đức con cần học, cần thanh tẩy tâm hồn mình; con không thể cậy vào chỗ dựa nơi thân xác này mà con chỉ nên cho nó những nhu cầu tối thiểu thôi mà dành tâm chăm sóc lâu đài tâm hồn mình. Rõ ràng con đã không có bất cứ sự dựa dẫm nào cả giống như chốn nương thân của chồn hay chim trời. Những gì bấy nay là thực tế với con nay hóa ra mộng tưởng, những gì là huyền nhiệm lại hóa ra thực tế. Khi con ở lại cùng Người thì Người dùng những ân sủng Người nuôi nấng con.

- Người bảo con "con cứ xin sẽ được nhậm lời" con đã xin cho em con, ba con, mẹ con, người đó và cả những người tìm đến với con hay người con không biết mà họ đang gặp nạn. Con đã thấy điều con xin xảy ra trên những người đó, thật tốt lành! 

- Người bảo con "người ấy và mọi người sẽ thức tỉnh bởi con", con đã vui và cũng hoang mang nữa vì con cũng vừa mới bước ra bóng đêm của mình. Con sẽ giúp họ như thế nào đây? Nhưng nhiều người vẫn đến với con, những bài tập tâm lý con đã áp dụng con biết nó cũng đã hữu ích với họ, nhìn những bài post rạng rỡ và hòa thuận của người ta trên newfeed mà con đã rất vui vì Người đã ở cùng con lúc con làm gì đó cho người anh em. 

- Người bảo con "hãy sống thanh khiết", con vẫn hiểu là con vẫn giữ đức khiết tịnh điều đó sẽ làm đẹp lòng Người. 

- Mẹ con cũng bảo con "con cứ đi qua, đừng sợ" Mẹ đã bên con trong những trận chiến của linh hồn, giúp con chống lại các thần dữ.

- Người bảo con "chọn Chúa và làm đẹp lòng Người là lựa chọn đúng" sau những ngày con đắn đo về những lựa chọn của mình, con vẫn còn chưa hiểu Người ở đâu trong những lựa chọn đó. Nếu người là tình yêu và giá trị nhất thì trong những lựa chọn đó đâu là lựa chọn sinh ra nhiều giá trị và giảm tổn thất nếu con không lựa chọn..

Ôi Giesu nhiều khi 1 câu nói của người cũng đủ xua tan những lo âu và bế tắc trong tâm hồn con để Người tại tưới tẩm và làm nó nở hoa. Có đôi khi con không biết điều đó xảy ra như thế nào thì con hỏi Người để xin hướng dẫn. 

Người đã gửi cho con 3 vị Thánh: 

- Thánh Thomas Meron định nghĩa lại cho con về sự thanh khiết trong linh hồn 

- Thánh Teresa Avila dẫn con vào lâu đài tâm hồn và giúp con vượt ra sự chia trí

- Thánh Inhaxio giúp con phân định thần lành thần dữ trong linh hồn mình mà bước đi trong niềm tin bằng hành động. Con đã tham chiến trong trận chiến linh hồn mà bấy nay con không biết, đến lúc này con cần viện binh thì Ngài ấy trợ lực cho con. 

Con biết rằng Ngài yêu con, gọi con bằng khả năng và hiểu biết của chính con. Không có khuôn mẫu cho tất cả, Ngài đã tôn trọng sự khác biệt của con. Khi con đặt linh hồn mình trong nguồn nước của Người thì Người ban cho con những điều trong khả năng con có thể làm được, như khi tại Biển hồ Tiberia, Phero một lần nữa được tắm mát, tâm hồn ông lại được vui vẻ trở lại. Ông biết Người đã đến với ông để yêu thương ông 1 lần nữa làm linh hồn ông tái sinh trong Nước và Thần Khí. Đó cũng là những gì đang xảy ra với con sau bao ngày con cầu nguyện cùng Người. 

Lạy Chúa, không có sự gì Người không biết nơi con, chỉ có con không biết về nó nơi mình. Bao lâu sự kiêu căng, và ý muốn con có thể làm chủ đời mình mà không cần Người thì con vẫn là người mù, người điếc, người câm cần được Chúa chữa lành. Chúa biết tất cả khao khát của linh hồn con. Tại sao tình yêu và sự tự do cùng có mặt 1 chỗ, con từng tin đó là ước vọng của chính mình khi thơ bé nhưng cuộc đời dạy con nó chỉ là rồ dại, để rồi khi con nghe tiếng Người gọi mà bước theo thì con mới biết tình yêu và sự tự do luôn ở đúng vào một chỗ, nơi Giesu. Chúa của con, con đã bước đi hơn nữa đời mình để làm được 1 việc hữu ích là để linh hồn mình làm chủ, linh hồn đó nhận ra nó chỉ khát khao điều Chúa muốn..Con như được thấy sau khi bị mù chừng ấy năm, bị điếc trong chừng ấy năm, bị què quặc trong chừng ấy năm. Con đang bước vào một cuộc lữ hành hiện tại đến đến với Người, thời gian không còn ý nghĩa gì với con, nó không thể đo đếm con hay chữa lành thương tích của con được, trên đường đi này con không mang theo gì cả, của con ăn thứ con uống chính Người sẽ nuôi con. Lạy Chúa Giesu xin Người hãy thánh hóa con. 

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2021

Tha thứ



Khi ấy, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng : “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải bảy lần không ?” Đức Giê-su đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy". Mt 18,21-22

_____________
Số 7 là con số trọn vẹn, đầy đủ. Tha thứ bảy mươi lần bảy là luôn luôn tha thứ. Nhiều khi việc này là khó khăn! Không chỉ khó khăn tha thứ cho người, mà khó khi tự tha thứ cho mình khỏi sự dằn vặt nữa. Nhìn vào cuộc thương khó của Chúa Giesu ta thấy 1 cuộc đời chấp nhận hoàn toàn, tha thứ hoàn toàn. Đó là một sự thực hành mà Người muốn chúng ta làm, luôn luôn. Bản thân con người không luôn tha thứ được nhưng khi mình cầu nguyện với Người, sức mạnh thiêng liêng của Người sẽ giúp mình tha thứ được. Tha thứ luôn luôn chỉ có ở kẻ mạnh, kẻ yếu lại cho mình có quyền trừng phạt hơn là tha thứ. Từ nay mình sẽ không đặt giới hạn tha thứ là 3 lần hay 7 lần vì sự yếu đuối của người xung quanh mình nữa mà thực hành luôn tha thứ.

Tỉnh thức và cầu nguyện

Bạn có biết bạn được nuôi dưỡng bởi điều gì không? 

Bạn thu nhận tất cả mọi thứ từ môi trường xung quanh, thức ăn, áo quần, tin tức tích cực lẫn tiêu cực, kế thưà từ ông bà tổ tiên, từ những niềm tin dù đúng dù sai cũng dung nạp hết vào mình. Mỗi ngày, một cách rất tự động hay chủ động mà không hề có ý thức kiểm duyệt lại.


Lúc nhỏ mình vẫn không hiểu được tại sao 1 em bé trông ngây thơ vậy mà mang tội nguyên tổ. Nhưng sau này mình lại thấy ý thức về tội là 1 điều rất hay, nếu không biết về tội, thì không có ý thức tìm về sự trong sạch. Và khi con người trong tình trạng của tội thì hay "thấy cái rác trong mắt người anh em mà không thấy cái xà trong mắt mình". Thế giới bên ngoài là sự phản chiếu của thế giới bên trong họ (tâm hồn họ). Nếu họ hay tức giận thì hay gặp người tức giận, hay chỉ trích thì hay gặp người thích phê phán, thích hư danh thì hay gặp người nịnh hót hoặc kẻ thích chơi trội.. và ngược lại. Thực ra ta là những gì mình được dung nạp. Nếu ta dung nạp có ý thức hay không ý thức những điều xấu thì ta có xu hướng lầm lạc, tội lỗi.

Nếu thử lặng yên nhìn vào 1 điểm trên tường ta bắt đầu để ý đến suy nghĩ và thấy suy nghĩ mình nhảy nhót trong đầu, hỗn độn, cả xấu lẫn tốt. Mà Chúa nói, anh em phạm tội từ chính trong suy nghĩ rồi. Suy nghĩ xấu càng lặp lại nhiều lần thì cho cảm xúc thêm năng lượng bộc phát và cho hành động cái cớ để gây hấn. Khi Eva trong vườn địa đàng bị dụ vì ý muốn có trí khôn như Thiên Chúa. Nếu Eva chậm lại vài nhịp, không để lời của con rắn đó đi vào đầu mình và đến bên Thiên Chúa hỏi: tại sao Người không cho chúng con ăn trái cây ấy? Hẵn bà đã có câu trả lời và chắc chúng ta đang sống trong vườn địa đàng rồi. Mọi tội lỗi xuất phát từ suy nghĩ, ước muốn bên trong trước để sinh quả của nó là lời nói, hành động thiếu tử tế, nên sách Huấn ca có câu: “Trước mặt con người là cửa sinh, cửa tử; ai thích gì, sẽ được cái đó.” (Hc 15:17).

Con người có sự lựa chọn, đó là thứ quyền năng mạnh mẽ nhất trong các loài nhưng thường chúng ta không đối chất với sự thật, không chạy tới hỏi Chúa, liệu điều này là đúng không?

Khi đầu mình còn đầy ắp những "rác" với những suy nghĩ không cần thiết và tiêu cực chính chúng chứ không ai khác làm mình stress! Nếu bạn không suy nghĩ vẫn vơ, sống từng phút giây ở hiện tại, làm việc gì biết đúng việc đó thôi, vẫn giữ chế độ ăn bình thường, bạn sẽ tăng cân. Năng lượng bạn nạp vào để chủ yếu để chạy những suy nghĩ, cảm xúc, hành động tiêu cực của bạn. Khi ta tức giận thường thì cơn tức chạy nhanh hơn sự nhận thức (kiểm chứng lại). Khi nhận thức được thì ta đã "xử" xong người ta rồi. Do ta đã cài đặt bằng 1 thói quen khá lâu. Nếu ta tập cho mình thói quen canh thức suy nghĩ của mình như người đầy tớ canh chừng kẻ trộm đến khoét vách thì khi ta giận ta không để suy nghĩ có "ý định trả thù", "đòi lại công bằng cho mình", chúng ta có không gian để suy xét những ý nghĩ đó dưới ánh sáng. Suy nghĩ luôn cho cảm xúc cái cớ để hành động, đôi khi đó là 1 cái cớ tốt bảo vệ bản thân nhưng sâu xa hơn là sự tổn thương của ta trong quá khứ và người trước mặt chỉ vô tình chạm vào nỗi đau đó nên ta phản ứng với họ.

Ta tập chậm lại, tỉnh thức để Chúa giúp ta đưa ra lựa chọn đúng. Mình hiểu tỉnh thức như là sống từ giây phút của ngày hôm nay như ngày cuối cùng trong đời, chắc chắn ta sẽ sống trọn vẹn hơn. Trong sự tỉnh thức cầu nguyện ta sống cùng với Chúa trong từng phút giây đó. Không cớ gì trong Tân Uớc nói rất nhiều về sự tỉnh thức, hẳn phải rất quan trọng:

- "Điều Thầy nói với anh em đây, Thầy cũng nói hết thảy mọi người là: phải canh thức" (Mc 13,37)
- "Anh em hãy cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ. Vì tinh thần thì hăng hái, nhưng thể xác lại yếu đuối."(Mc 14,38).
- “Theo Thần khí hướng dẫn, anh em hãy cầu nguyện trong mọi hoàn cảnh và hãy tỉnh thức trong mọi lúc với mọi nhẫn nại chờ đợi” (Ep. 6, 18)
- “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức.” (1 Pr 5:8)
- "Các con hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, để thoát khỏi những việc sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người" (Lc 21,36)
- "Vậy anh em hãy canh thức” (Mt 24,42) (Mt 25,13)
- "Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến" (Mc 13,33)

Như trong ngụ ngôn 5 cô khôn, 5 cô dại đi đón chàng rễ, đây là sự tự sửa soạn, chuẩn bị chẳng ai làm thay mình được!.

Suy cho cùng khi ở trong trạng thái ấy, ta sẽ nổi lên trên những vấn đề của mình. Đến 1 lúc ta hiểu bản chất của nó rồi nên không còn chi mà giận nữa. Ta sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, hoà hợp với chính mình, bình an trong Người.

Thường thì những điều ta cần, ta đã được cho rồi hoặc ta chưa biết đón nhận, hoặc ta chưa lắng nghe đủ, hay nhìn nhưng không thấy, nên ta thấy lời cầu nguyện mãi vẫn không đến. Thật ra điều ấy đến bằng rất nhiều cách, nhiều chỉ dẫn.. hoặc chưa phải điều nên xảy ra vào lúc đó. Khi bạn tỉnh thức thì lời cầu nguyện của bạn sẽ đến nhanh hơn, bạn sẽ biết cách để cầu nguyện. Khi bạn càng trong sạch bạn càng đến gần Chúa, bạn được ơn hiểu biết và yêu mến Người và biết Người yêu bạn như bạn là, rất riêng chứ không chung chung. Hãy tỉnh thức, ngăn mình nạp những điều dữ và biến mình thành 1 cái phễu lọc để mọi thứ qua mình trở nên thanh khiết cho chính mình và người khác. Lúc ấy tất cả cái ta cầu nguyện là: xin được nên tốt lành như Chúa muốn mình trong đời này và tạ ơn Người đã luôn làm như vậy. “Anh em hãy kiên trì cầu nguyện, hãy tỉnh thức cầu nguyện và tạ ơn” (Col. 4, 2).

Cuối cùng, cầu nguyện là ân sủng. Ai thật sự phó thác thì đã trải nghiệm không ít lần những ân sủng và phép màu đến trong đời mình.

Tôi không hiểu nhưng tôi vẫn yêu mến Người

Trong ký ức của 1 đứa bé là tôi lúc nhỏ, tôi không hiểu tại sao 1 người có thể chết vì người khác khi họ còn không biết người đó là ai. Nhưng rất nhiều lần trong đời khi tôi cần ai đó thương cho trái tim nhiều lần vụn vỡ của mình tôi lại nhìn lên người đàn ông trên thập giá đó. Và nhiều lần tôi hỏi: "Người có thương tôi thật không?" Người chẳng bao giờ nói "Có" nhưng tôi đã thấy tình yêu đó qua rất nhiều những gì thể hiện qua mọi thứ xung quanh với tôi. Tôi hiểu là lời thầm thì của tôi Người đã nghe. 

Lúc nhỏ tôi đã biết những điều Kinh Thánh ghi ra nhưng không phải cứ hiểu đúng y như vậy, mà nghĩ rằng còn nhiều tầng nghĩa sau câu nói đó. Mà tôi lại khá nhút nhát để nhờ ai đó hiểu biết rộng hơn để cắt nghĩa. Những gì tôi biết về các nhân đức cũng từ những lần tôi đi học giáo lý. Càng lúc lớn thêm lên, tôi nhìn thấy những người lớn hầu như lại không làm như vậy, và nghĩ rằng những gì được học kia chắc chỉ dành cho trẻ con thôi. Tôi trở thành người lớn bằng cách bắt chước người lớn. 


Tôi đã không còn là người lớn "ngoan" như đứa trẻ ngoan ngày đó nữa. Tôi đã tìm kiếm Người ở khắp mọi nơi, ở thiền định, ở sách vở tôn giáo khác cũng có nữa, ở những phương pháp, và ước mong rằng ở đâu đó người ta cắt nghĩa về Người dễ hiểu hơn. Tôi không hiểu sao tôi lại không đủ cam đảm đến trước những tông đồ để hỏi về Người thì chắc tôi sẽ biết sớm hơn. Cuối cùng tôi đã hỏi Người khi tôi đang đi bóng đêm dài của cuộc đời mình. Người đàn ông trên thập giá ấy vẫn nhìn tôi trong một đêm tối, tôi nhìn Người và hỏi Người: "Con là ai mà Người phải chết vì con và Người là ai mà con vẫn không biết Người". Đó là chừng 1 phút tôi chợt hiểu về tình yêu vô điều kiện, và Người là tình yêu vô điều kiện, và Người ở đây cho tôi trong khoảnh khắc này. 

Cũng như những đấng sinh thành, nhiều khi tôi vẫn không hiểu họ. Tôi vẫn yêu thương họ và tin rằng họ yêu thương tôi.

Người sẽ đến với chúng ta vào một lúc nào đó trong đời, chỉ khi nào ta còn nhớ đến Người. Người biết tính cách của mỗi người, những cuộc gặp gỡ với Người thường sẽ rất đặc biệt. Nhiều khi ta nghĩ rằng trái tim mình đã chết đi rồi nhưng lại hồi sinh mà nức nở như một đứa trẻ vậy. Người mà tôi yêu thương là một người đàn ông bị treo trên thập giá, bao năm qua Người ấy vẫn kiên nhẫn với tôi, vẫn chờ đợi tôi. Những câu hỏi lớn của chúng ta nếu ta hỏi Người ta sẽ có câu trả lời. Người là Đấng tạo dựng thì chắc chắn Người sẽ biết ta ở đây vào lúc này vì điều gì. 

Nếu bạn cần một câu trả lời hãy hỏi Người...


Chúa gọi tên từng người và yêu thương chúng ta theo một cách khác biệt

Thiên Chúa thương yêu chúng ta theo một cách khác biệt, rất riêng theo cá tính từng người, không hề chung chung. Người vẫn hằng chăm sóc ta.

Người đã gọi: "Maria". Một người bị tội lỗi bửa vây như Maria Madalena, linh hồn bà phục sinh với lần gặp gỡ Người. Bà đi theo thầy mình đến những phút cuối cùng của Người và là người đầu tiên thấy Người sống lại. Thuở ban đầu, trước khi gặp Chúa Giêsu, bà là cô gái điếm bị xã hội ruồng bỏ và bà cũng có ý định ruồng bỏ bản thân mình nữa. Sự chữa lành đến với bà sau lần được Chúa Giesu gọi tên rồi từ đó bà thuộc nhóm những người phụ nữ theo Chúa Giesu khi khắp mọi nơi. Ta thấy hành động được Kinh thánh nhắc đến: bà đã lấy bình dầu bạch ngọc 300 đồng bạc (gấp 10 lần số tiền Giuđa bán Thầy) mà rửa chân cho Thầy và sau đó còn lấy tóc mình mà lau nữa. Lúc đó có người nhắc bà sao không để dầu đó mà bán lấy tiền nhưng bà biết điều chi quan trọng với bà hơn.


Thiên Chúa gọi ông Giona đi Nivive kêu dân chúng hãy sám hối vì tội lỗi của họ trước khi bị giáng phạt. Ông không đi mà đi rẽ hướng khác đi Tac-sit để trốn Thiên Chúa, rồi gặp nạn trên biển buộc ông phải xin vâng lời. Khi ông đến Nivive kêu gọi dân chúng thay đổi cách sống của họ, thì đến vua và dân tin lời ông và họ đã ăn chay, không theo đường gian ác nữa. Ông ra ngoài thành chờ Thiên Chúa phạt dân tội lỗi và ngoại đạo và là kẻ thù của dân tộc ông. Nhưng Thiên Chúa nghĩ lại thương dân đã hoán cãi và không giáng phạt nữa. Phần ông Giona thì đâm ra giận dỗi Thiên Chúa và đòi được chết đi. Chúa cho 1 cây thầu dầu mọc lên để làm ông vui, hôm sau làm cho nó chết đi. Giona lại kêu trách Chúa, thì Người đã nói: "Ngươi thương hại cây thầu dầu mà ngươi đã không vất vả vì nó, và không làm cho nó lớn lên; trong một đêm nó đã sinh ra, rồi trong một đêm lại chết đi. Còn Ta, chẳng lẽ Ta lại không thương hại Ni-ni-vê, thành phố lớn, trong đó có hơn một trăm hai mươi ngàn người không phân biệt được bên phải với bên trái, và lại có rất nhiều thú vật hay sao?”

Không nói đến những ơn gọi những người thánh thiện, nhưng Thiên Chúa còn gọi những con người rất lạ thường như vậy. Và đâu đó trong cuộc sống ta vẫn được gọi như vậy,.. ta cũng lẩn tránh, chạy trốn, từ chối và tìm 1 lối đi khác đến khi đường cùng rồi lại kêu cầu Chúa. Nhưng Chúa vẫn không bỏ ta, vẫn rất kiên nhẫn với ta, ta vẫn được trở về trong tình thương yêu như Maria Madalena hay ta có hờn dỗi chưa hiểu chuyện như Giona ta vẫn được Người giải thích bằng những dấu chỉ qua những chuyện đời thường. Chỉ cần lòng ta có Chúa thì ta sẽ nghe được ơn gọi của chính mình. Thật hạnh phúc khi biết rằng, Thiên Chúa thật sự hiện hữu, Người yêu thương ta 1 cách rất riêng, như thể ta là duy nhất trong sự quan tâm Người vậy. Trải nghiệm được tình thương Thiên Chúa dành cho bạn là 1 trải nghiệm rất lớn trong đời, cuộc sống bạn sẽ biến đổi, được tái sinh 1 lần nữa.


Thứ Hai, 5 tháng 4, 2021

Đến Galilea, đến Galilea? Tại sao là Galilea?

Mình không nghĩ chỉ là địa điểm địa lý, Galilea là điểm gặp gỡ đầu tiên của Chúa Giesu và các môn đệ. Lần gặp gỡ Phero ấy tin rằng Chúa giúp ông "đánh bắt" cũng nhiều như lần bắt được mẻ cá lớn ấy; Gioan, Giacobe thì mong được chỗ bên hữu, bên tả trong nước Người, họ còn không hiểu họ xin gì.. Không riêng gì 3 môn đệ thân tín này, các môn đồ khác cũng vậy, mỗi người có sự tế nhị riêng nhưng cái họ mong muốn vẫn là những thứ bên ngoài nên khi thầy họ gặp nạn thì tất cả họ như chim vỡ tổ. Họ hoảng sợ bỏ chạy không còn 1 ai ngoài Gioan đứng dưới thập giá, người chối thầy, người bỏ về quê, người thì sợ hãi trốn trong nhà đóng kín cửa, không một ai là không sa ngã khi chủ chiên bị đem đi..


Ngay lúc đó Chúa Giesu phục sinh nhờ bà Maria Madalena truyền cho họ 1 thông điệp: đến Galilea.


Có phải chăng Người muốn họ quay lại gặp gỡ ban đầu, nơi mọi thứ lại mới mẻ, được xí xoá, được làm lại 1 lần nữa, được gỡ nút thắt trong tâm hồn. Toma hoài nghi thì được ơn tin tưởng, 2 môn đồ thất vọng trên đường Emmaus thì đã đi cùng với với Chúa 1 đoạn dài và chợt hiểu ra con đường của mình, tâm hồn Phero héo hon, đau khổ vì lần phạm lỗi với thầy thì được hồi sinh 1 lần nữa. Tại lần gặp gỡ này tâm hồn từng người được biến đổi mà họ hiểu đúng lại tư tưởng mà Chúa Giesu nói trước đây, những gì họ được mặc khải thì cao quý hơn những thứ phù phím như dân Irael vẫn nghĩ về Đấng Mesia trong tưởng tượng của họ. Tất cả họ được tái sinh 1 lần nữa tại Galile, tại lần gặp gỡ này, lần gặp gỡ của linh hồn của họ với Thiên Chúa.

Lần đầu tiên gặp gỡ Người không đảm bảo cho ta không phạm tội vì ta còn sự yếu đuối của mình, nhưng tội lúc này đã làm cho ta ý thức về đau khổ và sự ăn năn như thể ta là kẻ phản bội vậy (nếu ko gặp Người, không biết tình yêu Người với mình thì ta không ăn năn đâu). Và lần gặp gỡ sau là lần gặp của ân sủng khi linh hồn ta biết đi vào bên trong để tìm đến Thiên Chúa, muốn kết hợp, giao hoà lại với Người mặc dầu vẫn còn sự mặc cảm và cần sự dũng cảm để tự xoa dịu cho chính mình trước. Đó là lần họ bắt đầu nhận những ơn lành, được dạy dỗ, được ơn hiểu biết những sự cao trọng.


Thứ Tư, 31 tháng 3, 2021

Đi cùng Chúa Giesu vào vườn Gietsemani

Mùa chay ta chỉ thấy 1 màu tím nhuống màu buồn bã tang tóc vì người chúng ta tôn thờ là người bị treo trên thập giá. Chúa nhật vừa rồi ta mừng lễ lá. Chúa Giesu làm đầu tiên thừa nhận danh phận Ngài là Vua, vua của vương quốc tình yêu, vua của Thiên đàng, Người thừa nhận những gì Cựu Ước đã mạc khải về Ngài - Đấng Mesia Thiên Chúa đã hứa ban. Phải chăng con đường Thương Khó này con đường mà Người đi trước để mở lối. Hy vọng rằng niềm vui muôn dân ca vang Hosana mà không dừng lại. Bao linh hồn đừng tắt bài ca vinh danh Vua Kito khi những ngày tới đây ta thấy thân xác Người treo trên thập giá rồi lại nên quá buồn rầu..

Có lẽ chúng ta không hiểu được tình yêu thật sự là gì nếu không có Chúa Giesu. Người đến để định nghĩa lại tình yêu, để làm gương, để ta tin rằng Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ này bằng tình yêu, tình yêu là như thế.. Tình yêu chân thật thì cứu được những linh hồn bế tắc, lần mò trong đêm tối. Những đêm trường ấy nhìn lên thập giá mà tự hỏi: tại sao Thiên Chúa tôi thờ là Thiên Chúa bị treo thập giá? 1 khoảnh khắc lặng im đủ ta nghe nước mắt mình rơi, có lẽ linh hồn mình đã được Người cứu ngay lúc đó.. Bởi tình yêu, mấy ai trải nghiệm chân thật tình yêu giữa thọ tạo nếu không phải từ Giesu. Đó là lúc ta đi vào "bóng đêm" của cuộc đời mình, bóng đêm của sự yếu nhược bởi tính tự nhiên của chính mình và bởi ma quỷ nữa. Người là ánh sáng để ta bước ra, nhìn lại và thấy bấy lâu mình đã đắm mình sai nguồn nước - chốn ao tù hôi thối hơn là nguồn nước trường sinh. Ta biết Người như thấy ánh sáng, cho ta 1 niềm tin vững chắc rằng: tình yêu vô điều kiện là có thật, là hiện hữu.

Khi chúng ta biết ánh sáng thật, ta bước theo. Ánh sáng rọi vào lòng mình ta thấy mình lầm lạc quá và xúc phạm Chúa quá nhiều. Lúc này con người ta lại muốn thực hành khổ chế, ăn chay, hãm hình, sống tiết độ, khiết tịnh, ép xác như 1 sự ăn năn thật. Họ thấy nhẹ nhõm đi khá nhiều và họ hiểu thêm 1 điều: những mong muốn của thân xác nhiều hơn những gì họ nên có thực ra là chướng ngại; họ mang được, họ cũng cởi bỏ được chỉ là linh hồn họ muốn cởi bỏ hay không mà thôi. Thân xác, tâm trí vốn là đầy tớ mà trước nay nó đã chiếm vị trí chủ nhân là linh hồn, bắt linh hồn phải thực hiện mọi nhu cầu của nó làm linh hồn khổ sở, thiếu bình an biết bao.
Nay linh hồn hiểu vị trí của nó, nó dành lại quyền làm chủ. Đêm nay linh hồn tôi vào vườn Gietsemina với Người. Biết bao đau khổ trong đời Chúa Giesu đã đi qua trong bao nhiêu năm: sinh ra trong nghèo khó, "không một ngôn sứ nào được đón nhận ở quê hương mình", sống xung quanh không ai hiểu tư tưởng của Người, gọi môn đệ thân tín theo vào những phút cuối, họ vì muốn ngủ hơn là thức với Người, môn đồ người thì bán đứng, người thì chối bỏ, bị sỉ nhục, bị đánh đòn, bị cáo oan, nhận lại sự vô ơn, thách thức; mỗi ngày trong đời Người chứng kiến Chúa Cha bị xúc phạm vì tội lỗi con người; nhìn thấy trước người ta hãm hại mình và biết trước cái chết của chính mình xảy ra như nào; chịu chết; cảm thấy Chúa Cha bỏ rơi Người...
Đêm nay linh hồn Người trải qua 1 lần nữa những nỗi đau mà Người mang mỗi ngày nhưng còn đi thêm 1 chặng cuối nữa vì giờ của Người đã đến- vì giờ phút này mà Người đến thế gian. Ôi Chúa ơi, con không biết giờ của con là phút nào nhưng hôm nay con có khó nhọc nào thì cũng vì điều này mà con được tạo thành. Linh hồn tôi thấy từng giọt máu rơi xuống trán Người, Người đang run lên. Nhưng cơn đau đang dằn xé nội tâm Người, Người chịu một mình, Người đi trên con đường một mình.. Người biết cơn đau thể xác: nó sẽ nát ra, sẽ chết đi như nào, bị bao nhiêu roi vọt, bao nhiêu mũi gai, những ngọn giáo, những lần té ngã, những chiếc đinh đâm thấu xương thịt... Người biết cơn đau của xúc cảm: nước mắt của Mẹ Người, nước mắt của những người phụ nữ đi theo Người đến phút cuối, nhìn môn đồ đi bán đứng mình, bỏ rơi mình mà đi hết. Người biết đến nỗi đau của tâm trí: bị bắt trong đêm tối thay vì ban ngày ngay giữa hội đường lúc đang giảng dạy; bị bắt như phường trộm cướp; phải nhận những luận tội của những tên cho mình là thông thái - nắm giữ chìa khóa khôn ngoan mà đưa ra bằng chứng chọi nhau tố giác mình. Người đã hấp hối và đã chết với từng nỗi đau một. Linh hồn tôi biết những nỗi đau đó là nỗi đau cả tôi đã, sẽ nhận và cả của rất nhiều người khác, tất cả, nhiều lắm, những tội lỗi thế gian trước và sau Người trong đêm đó, mình Người nhận lấy và Người đau đớn đến nhỏ những giọt máu, mỗi lúc rơi nhiều hơn. Người biết chén này chỉ Người với uống nỗi, mà sao đắng quá. Người đã chết trước cái chết của Người trong đêm ấy, Người đã chịu chết trong linh hồn của Người. 3 lần Người đứng lên, 2 lần đầu Người tìm đến các môn đệ, nhưng họ vẫn ngủ, Người lại quay lại tiếp tục chiến đấu một mình.
Đêm nay là đêm Người phải chiến đấu thật sự trong linh hồn của mình. Người biết tội lỗi quá dữ dội, đến nỗi Người phải ở đây trong giây phút này. Đó là sứ mệnh của Người, Người đến để gánh lấy, một mình Người cân bằng lại với tội lỗi cả thế gian, bởi cần cân bằng cho vũ trụ và bởi vì ý Cha. Linh hồn Người tuần phục Cha, Linh hồn Người là Thiên tính; thân xác, cảm xúc, tâm trí này là Nhân tính mà Cha cho Người mang để vào thế gian. Linh hồn Người đã vượt qua những nỗi đau mọi ngày trong trần thế này bởi Người không thuộc ở đây, mỗi khi Người vẫn hay lánh ra riêng để cầu nguyện cùng Cha và luôn được an ủi. Còn đêm nay, Người còn lại một mình, điều đó làm Người xao xuyến biết bao. Có lẽ là nhiều hơn những nỗi đau kia cộng lại. Nhưng, linh hồn Người biết dù có là gì thì vâng phục ý Cha là tất cả những gì Người cần làm và bản tính của linh hồn Người là tình yêu thương thì phải thực hiện cho đến cùng. Đến đây những gì thuộc về thân xác, cảm xúc và tâm trí đã hoàn toàn quy phục linh hồn Người, chấp nhận hoàn toàn những gì sẽ đến, nên đến để linh hồn Người được luôn đúng như bản tính Tình yêu thương và hay Thương xót người khác. Một sự vâng phục, đón nhận, chấp nhận hoàn hoàn để bình an và sự cam đảm ngự trị bên Người. Đêm nay linh hồn Người đã chết, ngày hôm sau người ta mới chôn xác Người. "Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga 12, 24) Rồi Người đứng lên và quay lại với các môn đệ gọi họ dậy để sẵn sàng cho giờ của mình.
40 ngày chay tịnh đủ cho linh hồn tôi biết thân xác vốn là nô bộc được trí khôn bổ túc cho nó để nó chiếm vị trí lẽ ra thuộc về linh hồn, mà linh hồn thì thuộc về ánh sáng, về Thiên Chúa. Thân xác thỏa mãn nhu cầu tầm thường để linh hồn đau khổ vì những khao khát nó không được đáp ứng. Thật ra linh hồn chỉ muốn điều Chúa muốn, muốn trở nên như đáng lẽ nó là, đúng với mục đích mà Thiên Chúa tạo dựng ra nó. Nó vui sống vì được trở về Nhà, về với hơi thở của Chúa, nghe tiếng Chúa gọi mà nó sung sướng xiết bao. Sự nặng nề của thân xác sẽ được làm nhẹ đi vì không cớ chi phải đáp ứng những nhu cầu vô độ của nó. Nó càng "nhẹ", thì linh hồn càng bớt phiền. Cuộc chiến thật sự của con đường này là cuộc chiến trong linh hồn. Khi linh hồn vâng phục Thiên ý thì "những tên nô bộc" kia sẽ vâng phục linh hồn để ta bước đi giữa chốn đau khổ mà vẫn chìa tay an ủi được người đau buồn khác, tha thứ được cho người làm tổn thương mình luôn luôn. Hạt lúa mỳ -linh hồn phải chết đi để được tái sinh trong Chúa, thành khí cụ cho Thiên Chúa cứu muôn người. Đó là khi ta vác thập giá mình mà đi giữa đời không 1 tiếng than vãn, dù cho có thế nào đi nữa.. Dù đôi lúc Chúa có vắng nhà không nghe tiếng ta gọi vì Người đang đi gọi 1 con chiên khác lạc bầy. Đó là con đường 1 mình băng qua sa mạc với niềm tin và lời hứa, với những gì từng ngày đang ứng nghiệm lên cuộc đời ta. 1 con đường lữ hành dài để về Nhà của mình.
Có lẽ ta nên vui mừng hơn là than khóc. Ta mừng vì ta kỉ niệm lại cuộc Thương Khó của người sống chứ không phải ngày giỗ của kẻ chết. Ta mừng vui vì đã được Người chỉ lối: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy" Ga 14,6. Ta mừng vui vì giữa chốn nhân gian tình yêu là thứ người ta hay nhân danh để làm mọi việc xấu thì ở nơi Giesu ta lại có trải nghiệm chân thật về tình yêu vô điều kiện. Linh hồn ta nên mừng vui vì nó cậy trông vào Đấng trung tín trong Ngày Khải Hoàn của Người.
_____________________
Mình đã suy niệm về điều này khá nhiều ngày. Mỗi lần định viết ra thì người khá mệt không thể viết nổi. Hôm nay lúc đi lễ mình cảm nhận thêm sự mới mẻ và tối nay mình đã xin Chúa Giesu nếu nó làm đẹp lòng Người thì Người hãy ban Chúa Thánh Thần cho con để con được viết ra. Thế là mình viết 1 mạch dài.

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2021

Hạt giống tình yêu

 "Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt." Ga 12,24

Xuân Diệu nói: "Yêu là chết trong lòng một ít". Chúa nói: một khi con đã yêu thương thật sự thì con phải chết toàn phần. Mỗi giây phút trôi qua với người thân, với người mình thương, ở bên họ yêu thương họ là chấp nhận những sự dỡ chứng, khó chịu, sự yếu đuối bất toàn của họ và cả sự bất lực của ta. Khi đã yêu thương thật sự tự ta sẽ có khả năng thấu cảm với nỗi đau của người khác như chính ta cũng mang lấy vậy. Tình yêu thật sự nào đòi chi cho chính mình. Khi phải chết đi trong tâm hồn, họ gặp gỡ sự giới hạn của mình, họ thấy họ cũng yếu đuối mà mấy nay nhìn không ra mà sinh lòng khiêm nhường. Chính khi nhân đức khiêm nhường nảy nở và sự phó thác hoàn toàn, chết đi trong thân xác (đòi hỏi của thân xác) khi lúc đó họ được sống lại về phần tâm hồn. Tâm hồn mấy nay bị giăng kín bởi thân xác nặng nề thì nay được giải phóng và hướng thượng. Nên chi, tình yêu vô điều kiện, tha thứ luôn, tính khiêm nhường, lời cầu nguyện là nội lực để 1 con sâu xé cái kén xé để thành 1 con bướm xinh đẹp. Nó không khác gì 1 sự tái sinh, một sự sống lại, với một linh hồn với đúng thật là nó, một tự do đúng nghĩa.



---------------------------
Vạn lạy Chúa, con biết thế, và con muốn con chết đi như hạt lúa mì. Tình thập giá, ngày xưa ấy của Thầy tri thánh, xin thắp lên trong con tim con. Nay con bước vào dương thế để làm theo ý Cha đã trao khi dựng vũ hoàn. Là con đến để dâng hiến, trọn thân xác để chết đi cho anh em con (điệp khúc bài hát Hạt giống tình yêu).

Thánh ca Hạt giống tình yêu:

Thứ Hai, 1 tháng 3, 2021

Tấm lòng Người Cha


Khi ông Áp-ra-ham dâng con của mình làm của lễ thì Thiên Chúa ngăn ông ta lại vì Người chỉ thử thách ông thôi. Nhưng khi Người Con của Thiên Chúa bị giết trên thập giá để đền tội thay cho con người, Người Con ấy đã khóc 2 lần- 1 lần trong vườn cây Dầu với mồ hôi máu trước đêm bị giao nộp và 1 lần trên thập giá "Cha ơi, sao cha lại bỏ con?" Thiên Chúa thấu hiểu nỗi lòng của người cha khi sắp nộp con mình của ông Áp-ra-ham nhưng vẫn thử ông, ông không mất con trai mà còn được hứa 1 gia nghiệp đời đời vì Thiên Chúa đã tin lòng trung tín của ông.

Vậy ai thấu cho nỗi lòng Người Cha đem con mình để chuộc tội cho cả thế gian. Nỗi đau Người Con ấy mang là thật, là đau khổ thật sự, là không bởi lỗi của Người Con ấy nhưng vẫn chấp nhận một cách hoàn toàn. Nếu không biết mình sẽ phải chịu điều gì và sẽ đau đớn ra sao thì Người Con ấy đã không đổ mồ hôi máu (hiện tượng Hematidrosis). Người Cha ấy cũng đau lòng lắm nhưng tình yêu của Người Cha và sự vâng phục hoàn toàn (khiêm tốn) của Người Con vẫn lớn hơn chính cái đau nơi thân xác ấy, họ vẫn để điều đau khổ ấy xảy ra để chúng ta được cứu thoát.

2 ông bà Adam Eva trong vườn địa đàng sau khi bị dụ dỗ vẫn tin rằng ăn trái cây biết điều thiện điều ác thì sẽ biết đâu là điều thiện ác thật sự, nhưng từ khi đó cái ác sinh như cỏ lùm đầy mặt đất, điều ác vẫn ẩn mình trong sự thiện lành và trong sự dữ vẫn luôn có sự cứu chuộc của Thiên Chúa. Trong cả cuộc đời, con người vẫn luôn phải chiến đấu với phần đất (Thiên Chúa dùng bụi đất nặn lên Adam) nặng nề của mình để phần thần khí (hơi thở của Thiên Chúa) được trổi dậy. Chỉ khi con người biết đến sự khiêm tốn là lúc họ đến gần hơn lúc nào hết với Đấng tạo hoá. Như sự khiêm tốn của Người Con, 1 cách hoàn toàn, vâng phục. Vẫn thế, không ít lần chúng ta chịu đau khổ thì trong sự đau khổ ấy cũng có hạnh phúc, ta có nhìn thấy chăng? Nếu ta phải mang đau khổ của kẻ khác vì tình yêu thật sự đó thật là hy lễ, người khác sẽ được cứu chữa, được lành vì bạn và chính bạn được cứu thoát khỏi phần đất thô kệch để đến gần với thần khí và sự sáng..


Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2021

Trở về

40 ngày đại nạn hồng thủy

40 năm Mose sống tại Ai Cập

40 năm lữ hành của Irael trong sa mạc

40 ngày cầu nguyện của ngôn sứ Elia tại núi Hored

40 ngày cầu nguyện của Mose trên núi Sinai

40 ngày đêm ăn chay và trở lại của dân thành Ninive

40 ngày ăn chay và chịu cám dỗ của Chúa Giesu trong hoang mạc

40 ngày dạy dỗ các tông đồ trước khi Chúa về trời
... Ý nghĩa là: 40 ngày cho sự chuẩn bị, thử thách, sự thanh tẩy trước khi được gọi cho 1 sứ mệnh nào đó.


Mình từng không phải người sùng đạo nhưng mình nghĩ 40 ngày Thánh này phải có giá trị gì đó rất lớn và mình đã "thử" thực hành khi mình đang trong giai đoạn "bóng đêm" của cuộc đời mình. Lúc đó mình hay nói chuyện Chúa Giesu. Mình không phải người thích đọc Kinh Thánh, hay siêng đi dự lễ.
Lúc đó cũng dịch, Thánh lễ cử hành online. Mỗi ngày mình quyết tâm đi dự 1 Thánh lễ online, giữ kinh sáng và kinh tối, hạn chế phạm tội và trò chuyện nhiều hơn với Chúa Giesu. Mình xem hết phim về các Thánh. Mình xin lỗi Người. Mình có 1 ước nguyện là hiểu tình yêu của Chúa Giesu là gì.
Đó là 1 giai đoạn đáng nhớ!
Mình không xin được cất chén đắng. Nhưng lần đầu tiên trong đời mình đã có chừng 10-14 ngày rất hạnh phúc, rất an bình, tự tại, vui thật sự giữa giông bão. Dù những ngày tiếp theo trở lại như bình thường nhưng đó là khoảnh khắc làm mình nhớ mãi và muốn tìm lại sau 10 tháng sau đó. Mình được Người soi sáng nhận thức về những vấn đề cá nhân 1 cách từ từ từng bước mãi sau này tổng kết lại mình nhận ra điều kỳ diệu. Mình nhận ra điểm mấu chốt của vấn đề của mình không phải tha thứ cho người lầm lỗi với mình mà tha thứ cho chính mình như câu Kinh Thánh mình nhận được đầu năm: "Anh em hãy tha thứ sẽ được Thiên Chúa thứ tha". Thật sự mình được Chúa chữa lành trong thời gian ấy và sau này nữa bằng rất nhiều dấu chỉ, bằng kinh mân côi, bằng những Lời Chúa tự vang lên trong đầu lúc mình bế tắt, bằng những giấc mơ Người đến đỡ mình dậy và mình đã sửa được tính nóng tính, quá lý trí. Có 1 khoảnh khắc chừng vài chục giây mình chợt hiểu được tình yêu của Chúa Giesu trên thập giá, và tự hỏi: mình là ai mà được Chúa thương? Mình trải nghiệm được tình yêu đó và mình đã khóc rất nhiều. Đó là 1 điều gì đó rất sâu sắc và mình được chữa lành bởi hiểu biết về tình yêu đó.
Dù 40 ngày năm ấy mình giữ chưa trọn vẹn nhưng trải nghiệm đó rất đáng giá. Nó củng cố rất nhiều niềm tin của mình để mình trở lại với Người. Và mình đã trở lại để hiêủ biết, yêu thương và tìm kiếm chân lý ở Người. 40 ngày mùa Chay năm nay cũng lại đến, mình biết Người vẫn ở cùng mình, vẫn đang dạy dỗ, thử thách và sẽ thực hiện lời hứa với mình.
Mình muốn giữ chay, giữ đôi mắt, đôi tai, đôi tay, đôi chân, miệng lưỡi, cả tâm trí luôn tỉnh thức và cầu nguyện cùng Chúa.
Mình tin rằng nếu mỗi người dành 40 ngày mùa Chay hướng lòng về Chúa 1 cách trọn vẹn, yêu thương và thành thật nhất sẽ có những trải nghiệm đặc biệt của riêng mình. Có thể là sửa được tính xấu cố hữu, thói quen không tốt, giúp mình sống Lời Chúa, hay hỏi Người về ơn gọi của mình. Mình tin rằng Người luôn ở cùng và luôn giúp bạn trở nên như kế hoạch tốt lành Người tạo dựng bạn đời này.
Thiên Chúa vẫn luôn yêu bạn, chỉ là bạn có tự trải nghiệm điều ấy hay không. Bạn biết Người bạn sẽ thấy ánh sáng và sẽ từ bỏ bóng đêm để bước ra ánh sáng.