Trang

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2021

PHÂN ĐỊNH THIÊNG LIÊNG - Phần 1 - Nhận diện thần lành, thần dữ bằng những chuyển động nội tâm

I. Phân định thiêng liêng được hiểu như thế nào?

Discerment dịch sang tiếng Việt là nhận định và phân định. Có nghĩa là: không một phán định chủ quan ("tôi nhận thấy...", "tôi nghĩ...") nào được tiếp nhận ngay nếu như ta chưa quan sát và lắng nghe thực tại, từ đó dựa trên những kinh nghiệm có trước để nhận diện hay phân tích thực tại ấy để tìm ra điểm cốt lõi khách quan của nó, rồi mới đưa ra một phán đoán; cuối cùng còn phải kiểm chứng phán đoán ấy để có được sự chắc chắn khách quan nhất có thể. 

Phân định khôn ngoan (prudental discernment) vận dụng sự sắc sảo của trí khôn và kinh nghiệm từng trải để quyết định theo những tiêu chuẩn nhân loại như thiện ích, lợi nhuận, lẽ phải và công bằng. 


Phân định thiêng liêng (spritual discernment) người phân định không chỉ vận dụng trí khôn ngay chính và lành thánh mà còn đặt mình "dưới sự soi dẫn của Thánh Thần" để truy tìm thánh ý Chúa.

Trong Linh Thao thánh Inhaxio không dùng từ "Phân định thiêng liêng" mà dùng từ "Phân định thần loại" (discernment of spirits) để nói lên cốt lõi của việc phân định là nhận biết nguồn gốc của các tác động của các thần đang tác động trên suy nghĩ, tưởng tượng, cảm xúc, khuynh hướng, ham muốn, cảm xúc của bản thân liên quan đến một thực tại bên ngoài hay trong nội tâm; từ đó cá nhân nhận ra được tiếng nói của Thiên Chúa hay sự thôi thúc của ma quỷ. 

II. Kinh nghiệm Phân định thiêng liêng của Thánh Inhaxio trong Tự thuật.

(Có thể xem thêm về Thánh Inhaxio hoặc đọc thêm Tự thuật thiêng liêng của ngài)

- Nhận thấy những chuyển động nội tâm khi ngài nhận ra có những lôi kéo khác nhau trong tâm hồn mình do tác động của Thần lành và thần dữ khi ngài đọc sách "Cuộc đời Chúa Giesu" và "Những bông hoa thánh thiện" trong thời gian dưỡng thương ở lâu đài Loyola (1521).

- Lối phân định "con lừa" (1522), một lần trên đường ngài không biết phải phân định như thế nào trước việc bỏ qua hay xử đẹp một người có ý xúc phạm đến Đức Mẹ thì ngài dùng con lừa mình đang cưỡi phân định thay bằng việc tháo dây cương ra nó đi theo hướng nào thì quyết định theo hướng đó.

- Phân định dựa trên sự sợ hãi luân lý (1523) vì sợ không giữ được đức khó nghèo và lòng cậy trông vào Thiên Chúa mà ngài để lại đồng xu cuối cùng trên băng ghế trước khi xuống tàu. 

- Phân định dựa trên sự tự do và bình tâm để tìm ý Chúa (1528-1535) 

- Đỉnh cao phân định thiêng liêng (1540) khi dòng được chuẩn nhận và ngài viết Hiến pháp dòng, từng điểm trong đó ngài đều xin ơn phân định thiêng liêng khi cầu nguyện và dâng lễ.

III. Ba chiến lược của kẻ thù (LT 325-326-327)

Kẻ thù: ma quỷ

(1) Kẻ thù sẽ ra yếu nhược khi gặp kháng cự mạnh mẽ chống lại chước cám giỗ, và nó là bạo chúa khi ta để cho nó thắng thế.

(2) Kẻ thù muốn mục đích và hành động của nó được giữ bí mật; nếu những dụ dỗ và cám dỗ của nó được tiết lộ cho cha giải tội hoặc với một vị khác, thì nó biết nó không thể thành công.

(3) Kẻ thù giống như một tướng quân tấn công một pháo đài ở điểm yếu nhất, vì vậy hắn sẽ tấn công người ta với những cám dỗ vào những nhân đức yếu nhất.

IV. Những ghi chú giúp nhận ra, phán đoán về những bối rối do xúi giục của kẻ thù (thần dữ) (LT 345-351)

1. Khi ta tự cho là có tội một điều không phải là tội. Do thần dữ dựng nên làm ta bối rối mà không sinh ích cho mình

2. Cảm thức nữa tin nữa ngờ, chính nó mới là bối rối và chước cám dỗ kẻ thù bày ra. Người mới hoán cả có thể làm họ ý thức về tội mà rời xa đàng tội lỗi.

3. Kẻ thù thường xem xét coi linh hồn thô thiển hay tế nhị. Nếu tế nhị, nó làm cho tế nhị hơn nữa, tới mức thái quá, gây nhiều lo lắng. Nếu linh hồn thô thiển, nếu trước linh hồn coi nhẹ các tội nhẹ, nó cố xui cho coi thường cả tội trọng, nếu linh hồn có kiêng nể chút ít, thì có cố xui cho coi thường hơn nữa.

4. Linh hồn muốn tiến tới trong đàng thiêng liêng phải xử sự ngược lại với sự cám dỗ của kẻ thù, nghĩa là nếu kẻ thù muốn làm cho linh hồn ra thô thiển hơn thì phải gắng trở nên tế nhị hơn. Nếu kẻ thù muốn làm cho linh hồn tế nhị thái quá, thì linh hồn phải gắng giữ trung dung để được bình an hoàn toàn.

5. Đôi khi linh hồn ngay lành muốn nói hay làm điều gì đẹp lòng Chúa, nhưng bị đưa tới cám dỗ xui đừng nói hoặc làm điều ấy, thì phải hướng lòng lên cũng Chúa và hành động ngược lại với chước cám dỗ, trả lời nó như Thánh Benado: “không phải mày mà tao bắt đầu, cũng chẳng vì mày mà tao chấm dứt”.

VI. Quy tắc để nhận biết những thúc đẩy khác nhau trong linh hồn, điều tốt để đón nhận và điều xấu để loại bỏ

(Phù hợp cho tuần thứ 1 của Linh Thao hoặc Linh hồn đang trong giai đoạn hoán cải, ăn năn)

Thần lành: Thiên Chúa và các thiên thần của Người

Thần dữ: ma quỷ

1: Đối với những người sa ngã hết tội trọng này đến trọng tội khác, kẻ thù thường quen bày cho họ những vui thú bên ngoài để dễ cầm giữ và thúc đẩy họ tiến sâu vào thói hư và tội lỗi. Lúc đó thần lành thôi thúc cho lương tâm cắn rứt họ.

2: Những người tiến trên đường ngay lành thì lại ngược lại. Lúc đó thần dữ tạo ra những chướng ngại bằng cách gây băn khoăn lo lắng giả để người ra khỏi tiến tới, còn thần lành là làm cho cam đảm và sức mạnh, an ủi, nước mắt ăn năn, ơn soi sáng và bình an, giảm bớt các trở ngại để cho người ra tiến lên trong đàng lành.

3: An ủi thiêng liêng là linh hồn được thúc đẩy nội tâm, khiến linh hồn bừng cháy lửa kính mến Thiên Chúa hơn mọi sự hoặc thấy Chúa trong các thọ tạo. Đó cũng là trường hợp linh hồn chảy nước mắt giục lòng mến Chúa, hoặc bởi đau đớn vì tội lỗi mình, hay vì sự thương khó của Đức Kito hay vì những điều khác hướng về sự phụng sự và ca ngợi Chúa. Làm gia tăng lòng tin-cậy-mến, cùng mọi niềm vui về những sự trên trời và phần rỗi riêng của linh hồn mình, làm cho linh hồn được nghỉ ngơi và an bình trong Thiên Chúa.

4: Sự sầu khổ thiêng liêng là sự tối tăm trong linh hồn, xao xuyến bên trong, thôi thúc những gì thấp hèn và phàm tục, lo lắng, xúi ta mất tin tưởng, trông cậy, lòng mến Chúa; linh hồn cảm thấy lười biếng, khô khan, buồn sầu vì như bị lìa xa Thiên Chúa.

5: Trong thời gian sầu khổ, đừng bao giờ thay đổi những quyết định đã có trước đó (lúc được ơn an ủi), phần nhiều là thần lành hướng dẫn, khuyên nhủ ta thế nào thì trong cơn sầu khổ, thần dữ cũng làm như vậy. Đừng theo lời khuyên của nó, nó sẽ làm ta lạc lối. 

6: Trong cơn sầu khổ nên chống lại với cơn sầu khổ ấy, chẳng hạn bằng cách chăm chú cầu nguyện, suy gẫm hơn, xét mình nhiều hơn và gia tăng sự hãm mình để không ngã theo sự dữ.

7: Đang gặp sầu khổ, ta hãy nghĩ rằng để thử luyện ta, Chúa đã để ta với sức tự nhiên chống trả cám dỗ của kẻ thù; ta vẫn có thể chống trả được. Vì Chúa ân sủng mạnh mẽ đi nhưng vẫn để lại ân sủng để để giúp ta vượt qua.

8: Đang cơn sầu khổ gắng giữ sự nhẫn nại, nếu hết sức chiến đấu với cơn khổ ấy.

9: Có ba nguyên do chính khiến ta gặp sầu khổ:

-        Thứ nhất: Lỗi ta mà sự thiêng liêng lìa bỏ ta như thiếu lòng yêu mến, lười biếng hay chểnh mảng.

-        Thứ hai: Chúa thử coi sức ta tới đâu;

-         Thứ ba: Để ta nhận thức mọi sự ân sủng ta nhận được đến từ Thiên Chúa, đừng tự đắc đến trở thành kiêu ngạo, khoe khoang.

10: Khi được ơn an ủi dành lấy sức cho cơn sầu khổ có thể đến sau đó

11: Ai được an ủi, phải tự khiêm hạ chừng nào có thể. Người lâm cơn sầu khổ phải nghĩ mình có thể làm được gì nhiều nhờ ơn Cháu trợ giúp.

VI. Quy tắc về cùng một vấn đề để phân biệt các thần rõ hơn (LT328-336)

(Phù hợp cho tuần thứ 2 của Linh Thao hoặc khi Linh hồn đã chọn theo hướng ngay lành, kẻ thù đến dùng những thúc giục tốt lành để dẫn dụ)

1: Chúa và các thiên thần khi soi giục làm bạn sự sảng khoái, vui vẻ thiêng liêng thật, xóa bỏ mọi buồn sầu và xao xuyến do kẻ thù đưa vào. Còn kẻ thù là chống lại niềm vui, an ủi thiêng liêng bằng cách đưa ra những lý do giả tạo và ngụy biện.

2: Chỉ có Thiên Chuá ban an ủi cho linh hồn mà không cần có nguyên do trước; là vào ra, đánh động linh hồn, lôi cuốn linh hồn vào lòng yêu mến Ngài. Sự an ủi phát sinh do tác động của trí tuệ và ý chí.

3: Khi có nguyên do, thần lành cũng như thần dữ đều có thể an ủi linh hồn những nhằm mục đích trái ngược nhau: thần lành nhằm mưu ích cho linh hồn, để nó lớn lên và ngày càng tốt lành hơn còn thần dữ rồi lôi cuốn linh hồn theo ý xấu xa tồi tệ.

4: Thần dữ là giả dạng thần lành đi vào chiều hướng của linh hồn để rồi kéo linh hồn theo đường của nó; nó bày ra những tư tưởng tốt lành thánh thiện hợp với tâm hồn công chính, rồi lần lần lôi kéo linh hồn ra theo những mưu mô ẩn kín và những ý tồi tệ của nó.

5: Cần chú ý diễn biến của tư tưởng. Nếu từ đầu đến cuối đều tốt, hướng hẳn về đường lành, là dấu hiệu của thần lành. Nếu tư tưởng đưa ta tới điều xấu hoặc lo ra, không được tốt như điều trước đó linh hồn đã định làm hoặc giảm bớt đi, khiến ta lo lắng, bối rối, mất sự bình an, yên tĩnh đã có từ trước đó, đó là dấu hiệu rõ ràng điều ấy bởi thần dữ.

6: Khi đã nhận ra kẻ thù bởi cái "đuôi rắn" của nó và sự xấu xa nó muốn đưa tới, thì người bị cám dỗ nên duyệt lại diễn biến của những tư tưởng tốt nó bày ra trước đó; nhờ nhận biết và ghi lại những kinh nghiệm đó, ta sẽ giữ mình cho khỏi những dối trá của nó.

7: Đối với những người đang tiến tới, thần lành soi dẫn linh hồn cách êm ái, nhẹ nhàng và dịu ngọt, như giọt nước thấm vào miếng bọt biển; còn thần dữ thì thúc đẩy cách chát chúa, ồn ào và sôi động, như giọt nước rơi trên đá. Với những người sa sút thì các thần nói trên hành động ngược lại. Lý do là tùy theo tình trạng của linh hồn trái ngược hay hòa hợp với các thần nói trên, vì khi trái ngược thì các thần xâm nhập cách ồn ào, dễ cảm thấy và nhận ra, còn khi hòa hợp các thần ấy xâm nhập lặng lẽ như vào nhà mình, cửa mở.

8: Khi an ủi không có nguyên do thì không có cạm bẫy, vì đó là ơn của riêng Thiên Chúa. Phải tỉnh thức. Trong thời gian tiếp sau ấy, nhiều lúc ta tự mình suy nghĩ theo tư tưởng và suy luận riêng hoặc do ảnh hưởng của thần lành hay thần dữ. Trước khi quyết định cần xét xem thật kỹ trước khi hoàn toàn tin tưởng ở những điều ấy và đem ra thực hành.

______________

Sách tham khảo: 

1. Linh Thao - Thánh Inhaxio 

Đây là một tập sách nhỏ nhưng giá trị lớn. Đó là những nguyên tắc, phương pháp thực hành Linh thao của chính Thánh Inhaxio viết ra cho chính ngài trên con đường ngài ấy đi tìm kiếm Thiên Chúa. Đây là cuốn sách chính mình rút ra những thông tin về phương pháp phân định thần loại của ngài.

2. Tự thuật thiêng liêng của Thánh Inhaxio (link)

Thánh Inhaxio kể lại trong nhật ký của ngài về cuộc hoán cải đi tìm gặp Chúa. Nổi trội nhất là phương pháp Phân định trong kinh nghiệm cá nhân của mình.

3. Phân định thiêng liêng - Tạp chí I-Nhã Dòng Tên Việt Nam

Cuộc sách là tập hợp nhiều bài viết về Phân định Thiêng liêng dựa trên sách Linh thao của Thánh Inhaxio để làm rõ thêm về phân định, những ghi chú trong tập sách Linh Thao.

4. Phút hồi tâm Tìm gặp Chúa trong mọi sự - Timothy M.Gallagher, O.M.V


Từ việc leo từng bậc thỏa mãn những nhu cầu của mình đến trở thành một cái phễu

Hình tam giác bên dưới là tháp nhu cầu 8 bậc của Maslow. Ai từng học kinh tế, tâm lý sẽ biết về tháp này. Đây là những nhu cầu của con người trong cuộc sống. Ở đâu đó chúng ta vẫn bị mắc kẹt ở một số bậc của tháp này.


Có người loay hoay với cơm-áo-gạo-tiền, nhu cầu tính dục.
Có người mãi vẫn không thể tìm thấy sự an toàn.
Có người mãi tìm kiếm tình thương từ người khác mà không được đáp trả.
Có người tìm kiếm sự tôn trọng, ghi nhận.
Có người tìm kiếm tri thức và sự khôn ngoan.
Có người tìm kiếm cái đẹp.
Có người tìm cách định vị bản thân, rồi lắm lúc mắc vào cái tôi kiêu ngạo.
Có người đã từng tự hỏi "Tôi là ai?" "Tại sao tôi ở đây?" "Con sinh ra như thế nào vậy?" Đó không phải câu trả lời dễ trả lời và không phải ai cũng biết.. và nhiều khi khó quá nên bỏ qua.
Vì thường chúng ta được dạy dỗ nên bắt đầu với nhu cầu thấp nhất. Khi lạc trong những nhu cầu này, người ta bắt đầu gắn mình với nó, đồng hoá với nó, xem nó là mình và dần quên đi chính mình. "Nếu ... thì tôi mới vui, mới hạnh phúc". Khi người ta không thấy bình an với mình nữa họ đi tìm kiếm tình thương nơi người khác, họ đến với cộng đồng chỉ để có ai nghe họ, nói chuyện với họ, quan tâm với họ chứ họ không thể ổn khi một mình hay nơi đó họ được thừa nhận. Đủ tổn thương rồi chúng ta mới học cách nhận thức/phân định và nhìn mọi thứ như-nó-là và chữa lành trái tim mình để bước tiếp. Nhưng bước khó nhất là tự vượt qua chính mình, vượt qua tính tự mãn của bản thân. Đó cũng là rào cản lớn nhất trong tương giao với người khác và Đấng Tạo Hoá trong tim họ. Sau nhiều năm không chi lấp đầu sự trống rỗng trong ta, ta ra đi trong sự uất giận về cuộc đời. Nếu mọi thứ kết thúc như vậy thì hơi tiếc nhỉ?
Thử xoay ngược tháp lại nhé! Chúng ta thường thích ôm hôn một đứa trẻ vì chúng mang vẻ đẹp của một thiên thần. Trẻ con là hiện thân của gì đó thanh khiết, tốt lành. Trẻ con đến thế giới để dạy người lớn bài học về nhân đức, vẻ đẹp của trái tim. Chúng đã bắt đầu ở điểm cao nhất của tháp nhu cầu Maslow. Trẻ con vẫn hay hỏi "con sinh ra từ đâu".. Nếu gieo cho trẻ ý thức về điểm bắt đầu của nó trong tình yêu, thì cuộc đời nó sẽ có một điểm tựa vững chãi. Sẽ có một lúc nào đó nó nghi ngờ về điều nó tuân giữ sao không giống những người khác và nó muốn trở nên giống họ để dễ hoà nhập. Lúc đó nó cần một người thầy. Không ít người vì thiếu người thầy chân chính mà lạc lối. Hoặc ở một lúc nào đó trong "đêm tối" cuộc đời của mình ta thấy mình đã đặt nhầm "điểm tựa", hiểu ra rằng bấy lâu mình đã giới hạn, cô lập mình trong những nhu cầu bởi sự đòi hỏi không ngừng của thân xác này. Chỉ có Sự Vô Hạn của Đấng Tạo Hoá và tình yêu của Người mới lấp đầu trái tim rộng lớn của ta, bất cứ sự giới hạn nào cũng gây đau khổ. Vòng lặp này xảy ra bất tận cho đến khi nào ta tỉnh ngộ mới thôi. Nỗi đau thường đến như một bài học để thức tỉnh.
Khi đến với "điểm tựa" bất biến này mọi thứ ta xây trên đó là xây trên đá tảng. Ta bắt đầu hiểu về mình, muốn làm nhẹ mình. Ta bắt đầu nhìn thấy sự thật bấy lâu bị che dấu trong sự hỗn độn thì nay thật rõ ràng. Ta được học biết khả năng phân định, lắng nghe, quan sát mọi thứ xảy đến, nhìn nhận mọi sự trong hiện tại, đưa ra phán đoán và kiểm chứng lại các phán đoán để biết sự linh hướng. Lúc đó ta trở thành một cái phễu, màng lọc để mọi thứ đi qua mình trở nên thanh khiết cho mình và người khác. Thay vì trước đây ta tìm kiếm tìm thương của người khác thì bây giờ ta trao ban. Dù họ có làm gì ta thì ta vẫn trung dung, ta không bị vướng vào cảm thức được ghi nhận, được trả ơn, hay cần ai đó phải thương ta. Sự đau khổ có đến là cơ hội để thanh tẩy và luyện mình nên khiêm nhường hơn. Cơm ăn, áo mặc, tiền bạc trở thành những phương tiện và những tên đầy tớ. Tính dục cũng như vậy. Và thường những người này họ không cảm thấy thiếu những thứ đó, họ không còn bị vướng mắc vào nó nữa, tự họ biết đủ.
Thay vì trước đây ta lo rất nhiều việc bây giờ ta chỉ lo có một việc quan trọng, là nuôi dưỡng tâm hồn mình bằng cầu nguyện, hướng thượng, rèn luyện các nhân đức để kết hợp trong Đấng Tạo Hoá. Ta được no thoả, tâm hồn ta được tất cả những gì nó mong đợi mặc dù nó không đòi hỏi chi cả. Thật ra đó cũng là cuộc lội ngược dòng với những trở lực đã "nuôi nấng" ta bấy lâu nay. Không phải ở bậc sống tu trì, lách mình khỏi thế gian ta mới làm được. Chúng ta dấn thân, hết mình với thế gian nhiều nhất nhưng thuộc về thế gian ít nhất.
Từ một đời rối rắm trở nên một cuộc đời đơn giản, như trẻ con, như gió, như mây trời, như nắng mai.. chỉ cần thay đổi lại "điểm tựa" đời mình. Rồi ta được tái sinh lại một lần nữa như một em bé để bắt đầu cuộc hành trình mới.

Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2021

Giá trị của một mối quan hệ



Thật ra mối quan hệ có giá trị nhất là mối quan hệ giúp mình chạm đến phần tối nhất, sâu nhất bên trong mình. Chỉ có lúc đó ta mới nghe đau, và thường con người chỉ điều chỉnh lại khi họ thấy có gì đó không ổn. Nói đúng hơn, thái độ, cảm xúc tiêu cực của mối quan hệ ấy không làm cho bạn cảm thấy bạn tổn thương; tổn thương đã ở sẵn trong bạn rồi chứ không bởi hành động của người ấy. Hành động của họ đã kết nối với những gì nằm trong đó, nếu bạn ở trong Chúa- trong Sự Bình An thì dù người đó có làm gì với bạn đi nữa cũng không thể làm bạn tổn thương được. Ta còn nghe mình đau nhói thì chính ta cũng cần sự chữa lành. Sự lựa chọn phản ứng lại hay chuyển hóa cơn giận đó là lựa chọn từ bạn, bạn là người kết thúc hay khơi mào cho một trận chiến của hai người đều có vấn đề bên trong. Bạn luôn có sự lựa chọn này. Chúng ta chỉ có thể kết thúc ta bằng sự vững vàng của tâm hồn mình, tự chấp nhận mình cả sự yếu đuối nhất, tự tha thứ và tìm đến người Cha vẫn hằng yêu thương bạn. Người vẫn ở đó, vẫn chờ đợi và luôn tha thứ luôn yêu thương bạn. Chỉ khi bạn cũng chấp nhận được chính mình, thì bạn cũng chấp nhận những yếu đuối của người khác.

Khi ấy ta hiểu đúng là: Họ làm đau mình cũng đâu phải họ cố ý, hoặc họ không biết việc họ làm; bạn cũng đã bao lần từng làm vậy với người khác mà, phải không?.

Chúng ta thường gây ra cuộc chiến trên những mối quan hệ với người ta thương mến nhất. Vì nghĩ người ta sẽ tha thứ cho bạn. Bạn cũng thành thật nhé! Bạn có phải là người dễ tha thứ không?

Đó cũng là thử thách về tình yêu. Đừng nói yêu ai thật nhiều để rồi nhìn tình yêu đó sụp đổ trước sự trần trụi, xấu xí của người ta thương khi họ đang bước vào "bóng đêm" của đời họ. Khi ta thương họ thật, ta sẽ nhìn vào bản chất thay vì nhìn vào hành vi mà xua đuổi người ta. Lúc đó ta sẽ quay về để học làm lành với mình cùng với Cha để thêm mạnh mẽ rồi trở về ôm lấy người ta thương, ta sẽ nghe tim mình nhói nhiều lần như thế nhưng rồi tất cả sẽ được lành bạn ạ.


Tình yêu lấy đầy chỗ thiếu hụt tạo ra sự công bằng

Đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra rằng sự trống rỗng thiêng liêng trong lòng mình là việc bạn cần làm mỗi ngày chứ phải lăng xăng lo chuyện này chuyện kia để làm mình mệt nhoài. Ai ai cũng có trong tim mình 1 Đấng Thiêng Liêng, mỗi người chỉ gọi tên Ngài 1 cách khác thôi. Khi ta giữ cho mình sự trống rỗng này thì cho phép Đấng Thánh của chúng ta ngự trị nơi đó. Ngài là chân lý, là sự thật, là tình yêu, chỉ có Ngài mới làm lòng ta an bình, hạnh phúc. Có Ngài chân ta bước mỗi ngày in dấu trên hiện tại từng khoảnh khắc, lúc đó thời gian không còn ý nghĩa nữa. Ta đã ở khoảnh khắc này như đang ở trong sự vĩnh hằng.



Bạn còn đang làm rối cuộc đời mình trong 1 mớ bòng bong nghĩ là bạn đang đồng hóa mình với những thứ hữu hạn và sai lầm.
Bạn có 2 tên đầy tớ, nếu bạn để tên đầy tớ lý trí soán vị trí chủ thì bạn đang là người nhìn nhận cuộc sống mình với những gì đo lường được, những con số, sự cầu toàn, trật 1 chút cũng làm bạn bất an nhiều lắm. Còn tên kia là cảm xúc, để nó trở thành chủ nhân của bạn thì bạn cứ để mình trôi dạt trong sự vô định, bất ổn, lúc vui lúc buồn thất thường. Bạn là bạn, là chính bạn thôi. Việc bạn làm là dành lại quyền làm chủ của chính mình.
Khi khoảng không thiêng thiêng nó được thiết lập, nghĩa là nó được dọn rạch rác, rác từng suy nghĩ xấu, cảm xúc tiêu cực và bạn luôn trở trong trạng thái canh phòng nó, có sinh thêm 1 suy nghĩ nào không lành mạnh không. Mỗi khoảnh khắc làm như vậy thì ta có sự bình an. Lúc đó ta mời Đấng Thiêng Liêng vào nhà ta, một nơi đã chủ động dọn dẹp. Chỉ có Sự Vô Hạn của Người mới lấy đầy sự sâu thẳm của lòng ta. Khi ta ở cùng Đấng là chân lý, sự thật, niềm vui thì ta sẽ được biến đổi. Những gì ta không biết về mình thì Đấng ấy biết, biết ta vì điều gì để tồn tại, điều khi ta làm là tốt nhất cho ta. Bất cứ sự hữu hạn nào ta đồng nhất mình ngoài Sự Vô Hạn ấy thì còn đời ta điêu đứng, ta còn bị giam giữ, ta còn thiếu bình an, còn tìm ảo ảnh. Chỗ này cần phân biệt đâu là phương pháp đâu là cùng đích.
Ngay từ thuở ban đầu, Người đã cho ta một khả năng để ta cùng đồng sáng tạo với Người. Đó là tự do lựa chọn. Với một ý muốn, một sự lựa chọn ta đã có thể tạo ra 1 thế giới vui vẻ hay đau buồn. Lâu dần ta quên đó là những gì mình tạo ra mà đắm chìm quên mình là ai. Vì sự yếu đuối của bản tính tự nhiên, cả tội lỗi nữa nên ta dễ chọn tất cả những thứ khác hơn là chọn Người, chọn tình yêu và để trực giác dẫn lối đời mình. Cuộc đời ta là cuộc lội ngược với các trở lực kia để tìm về Nhà, để hợp nhất nên Một với Đấng Tạo Thành nên mình.
Sự trống rỗng thiêng ấy giúp ta bình an trong phút chốc sau cuộc dọn dẹp nhưng nó không đủ để ta sống yên vui mãi mãi. Tiếng của sự thật cất lên, tâm hồn nghe được tiếng nói ấy nhưng khi nó dấn thân nó lại bị đập cho tơi tả, nó cũng bị tổn thương, sứt mẻ đủ chỗ bởi lời nói hành của người khác, bởi sự yếu đuối của người khác mà trước hết là chính nó. Chỉ khi nó nên Một trong Tình Yêu Vô Điều Kiện thì nó mới dũng cảm bước lại nơi nó đau khổ, nơi có người đau khổ để làm tất cả trong tình yêu thương mà nó không còn cảm thấy tổn thương, đau khổ khi người ta có làm chi nó nữa. Khi đó 2 tên đầy tớ lý trí và cảm xúc sẽ quy phục nó. Nó thong dong, an yên, tự tại dù đời có quăng ném điều gì vô nó, có đối xử bất công với nó, thì nó sẽ đáp trả lại rằng: Yêu thương là lựa chọn của tôi. Làm chi có sự công bằng mà đòi, tình yêu lấy đầy chỗ thiếu hụt đó tạo ra sự công bằng.


Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021

Bạn có thể làm gì cho một mối quan hệ




Có một lúc nào đó trong một cuộc nói chuyện chúng ta không biết đến người đối diện nữa. Chúng ta nghĩ mình hiêủ họ đủ rồi, chúng ta an tâm rằng họ đã ở trong "chiếc lồng" mình dựng lên cho họ, ta cho họ đủ rồi. Chúng ta đối với họ bằng cái tôi của mình, bằng nỗi sợ của mình, bằng sự phán xét, bằng sự tổn thương của chính ta. Bạn đang bóp nghẹt một mối quan hệ thay vì yêu thương đích thực.

Nếu bạn đang có một mối quan hệ bất ổn thì việc đầu tiên là về lại làm việc với mình, đừng đòi hỏi, đừng giận hờn, đừng oán trách nữa. Vấn đề không phải ở họ mà ở bạn đó. Hãy quay về kết nối với của bạn Cha, người đầy ắp tình yêu thương. Người sẽ đổ tràn lên bạn và bạn cũng nên tha thứ và chấp nhận mình nữ. Rồi hãy trở lại.

Nếu bạn đã đi qua bóng tối của mình rồi thì cũng hãy thương người đã từng như mình. Bạn cần dũng cảm và kiên nhẫn khi ở bên họ, và luôn cầu nguyện với Cha yêu dấu của mình rằng: Xin Cha giữ gìn con, xin tình yêu của Cha làm đầy trái tim con để con chấp nhận yếu đuối của những người con thương. Vì thương tình yêu trong mình không đủ, việc thiếu vắng Tình Yêu của Thiên Chúa không làm ta có thể yêu ai vô điều kiện, chấp nhận vô điều kiện, tha thứ vô điều kiện được.

Ảnh: pinterest

Ra khỏi "nhà tù" và thực hành tình yêu đích thực



Có 1 thứ cắt đứt mọi liên kết của chúng ta với Đấng Tạo Hoá, mối quan hệ của chúng ta với nhau, kết nối của chúng ta với sinh vật khác, và sự hợp nhất của linh hồn ta với Cha, đó là lòng kiêu hãnh của ta. Trên con đường bạn tìm về với chính mình bạn sẽ gặp lại nó. Chừng nào ta chưa thắng được lòng kiêu hãnh của bản thân ta còn bị nhốt lại trong nhà tù linh hồn. Khi gặp lại vấn đề cũ ta vẫn phản ứng lại như cũ thì chưa ra khỏi chỗ đó đâu.

Học lấy tính khiêm nhường, biết chấp nhận, biết tha thứ, sự lễ độ, yêu thích sự đơn giản để thành một nếp sống và luôn quan sát bản thân mình có dễ tự mãn không. Bởi, khi bạn tỉnh thức trong cầu nguyện, thế giới của bạn rộng hơn, hiểu biết nhiều hơn. Nếu ta không quan sát mình thường xuyên ta dễ dẫn dụ đi vào con đường sai đôi khi với mục đích tốt. Lúc đó lại rơi vào 1 cái nhà tù lớn hơn nhà tù cũ đã thoát ra nhưng nó vẫn là nhà tù.
Tình yêu thương thuần khiết/tình yêu đích thực/tình yêu vô điều kiện là thứ tình yêu chúng ta chỉ có thể biết được qua Đấng sáng tạo: không khí, nước, mặt trời, cách cơ thể chúng ta hoạt động và qua Chúa Giesu. Tình yêu ấy vẫn là ân sủng cho kẻ lành cũng như kẻ dữ, không có sự phân biệt. Với trải nghiệm cá nhân, chúng ta tin tình yêu đó có thật khi về với tự nhiên hay trở về trong tình yêu của Thiên Chúa. Tình yêu đó là vô điều kiện 1 cách chân thành và thật sự!
Nếu có một thứ có thể nối lại tất cả mọi liên kết bị cắt đứt chỉ có thể là tình yêu đích thực, là nhân phẩm của chính ta bằng việc thực hành suốt đời. Khi bạn thực hành tình yêu vô điều kiện bạn phải trở nên rất khiêm tốn, biết cúi xuống với người hèn mọn nhất, bất kể họ là ai, họ có đang xúc phạm bạn hay không. Đó là lúc bạn từ bỏ hoàn toàn lòng kiêu hãnh/tự tôn của bản thân. Khi bị lăng nhục, cái tôi không còn dấy lên trong lòng, chỉ có tình yêu thương, lòng thương cảm.
Trở nên khiêm nhường và thực hành lòng yêu thương vô điều kiện mỗi ngày là con đường trưởng thành đích thực và là cùng đích nhân đức. Là con người yêu thương, thuần khiết như trẻ con.

Ảnh: internet

LƯƠNG THỰC TRONG SA MẠC - Thomas Merton


Mục đích của chuyến hành trình trong sa mạc là đạt tới sự thanh khiết tâm hồn. 

GD1: Kiểm soát các hành động của mình, tập luyện các nhân đức và khử trừ các đam mê. 
Bằng cách đừng cầu xin, là diệt trừ những những khát vọng về nhân đức, tiến đức hay phần thưởng siêu nhiên, từ bỏ tất cả lo lắng cố giữ mình trống rỗng, thư thái hoàn toàn trong tay Chúa. Lúc ta ngưng linh hoạt thì Thiên Chúa hoạt trong ta.

GD2: Liên lỉ tập trung vào Chúa
Đầu tiên vượt qua được chia trí bằng đọc và chiêm nghiệm Kinh Thánh
Hát Thánh vịnh với tâm tình sám hối với ý thức về thực tại và sự thân mật hiệp thông với Chúa. Sự thiêng liêng của Thánh vịnh là những ý nghĩa ẩn dụ, kín đáo ẩn dưới những con chữ.

Đoạn trích hay trong sách:
tr26
Trong thời khắt tăm tối đó, liệu ta có từ bỏ ánh sáng đức tin không? Khi phải đối diện với ghen ghét, liệu ta có từ bỏ tình yêu không? Đó thực sự là một bi kịch và là cốt lõi của cuộc Thương Khó của Đức Giesu: Không phải là dây thừng, roi sắt, đinh nhọn.

tr30 
"Khi vác thập giá giúp cho người khác ta không nên gửi hóa đơn đòi họ"

tr31
Cô đơn sâu thằm nhất trong ta không phải do nhu cầu tính dục không được thỏa mãn. Người ta không chỉ khao khát kết hợp xác thịt và chia sẻ cảm xúc nhưng còn khao khát tâm đầu ý hợp với người có đạo đức luân lý. Đó mới thật sự là người tri kỷ ta mong muốn.

tr. 89
... không phải hễ cứ đau khổ là tìm thấy Thiên Chúa. Sự thánh thiện và tình yêu không phát sinh trong chúng ta bởi thích đau khổ vì đau khổ. Đau khổ không phải là lý do mà chỉ là cơ hội để nên thánh thiện. Yêu trong hy sinh là điều làm chúng ta nên thánh. Nên thánh không phải bởi chịu đựng đau khổ, nhưng bởi vượt thắng đau khổ. Chính vì thế, Thánh Giá có nghĩa là vui mừng chớ không phải thất vọng; sống chớ không phải chết; thực hiện trọn toàn chớ không hủy hoại đi. Tất cả đều là công việc của Thánh Linh ngự trong linh hồn chúng ta. Người hợp nhất chúng ta với Thiên Chúa trong Mầu Nhiệm của Đức Kitô. Đức Kitô là Thiên Đàng của chúng ta chớ không phải là thánh giá. Thánh Giá mà không có Chúa Kitô sẽ là hỏa ngục. Đối với những người không biết Chúa Kitô, thì thật đúng, đau khổ luôn luôn là hỏa ngục.