Trang

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2021

Thiên Chúa là tấm lương soi tâm hồn chúng ta



Nhiều lúc ta cảm thấy ghét Chúa, ghét Đạo nói về Chúa.. Không thích, từ chối nghe, đi lễ không thấy hứng khởi, chán chường bởi vì chúng ta đang mang trong mình một hình ảnh ông Chúa xấu xí.

- Ông Chúa đó bị hay trừng phạt thực ra ta từng là nạn nhân của những sự trừng phạt trong quá khứ bởi người ta yêu thương hay kính trọng.
- Ông Chúa hay tức giận, thực ra bạn đã là nạn nhân của tức giận vô cớ và bạn còn sự tức giận đó trong mình.
- Ông Chúa thích được tôn vinh, ngợi khen, thực ra bạn từng ở dưới "ách" áp đặt, kiềm chế khắt nghiệt của ai đó mỗi khi bạn thể hiện sự khác biệt bạn bị vùi dập không thương tiếc. Và hiện nó làm bạn nên cứng đầu hơn để thể hiện quan điểm của mình.
- Ông Chúa không biết yêu thương, thực ra bạn đã từng thiếu sự yêu thương và quan tâm.
- Ông Chúa ủng hộ đều xấu, thực ra chúng ta từng chứng người nào đó có uy quyền thực thi điều xấu mà chúng chúng ta không làm gì được.
- Ông Chúa hay lên án, phán xét, xấu tính, thực ra bạn từng bị tổn thương bởi sự yếu đuối, xấu tính của một người Công Giáo nào đó.
.. thực ra bạn đang mang một tổn thương lớn trong lòng. Thiên Chúa là gương soi của bạn. Từ một Đấng Thiện Hảo thành một Đấng xấu xa.

Mình cũng được thôi thúc hai lần nhìn lại hình ảnh Thiên Chúa trong mình như thế nào?

Thật thế, khi ta biết ra hình ảnh Chúa "thật" thì ta càng yêu mến, ngợi khen hơn bất cứ người nào khác xung quanh mình.
Đây là hình ảnh Thiên Chúa mà Chúa Giesu, chúng ta nói về Cha của Người: "Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ"
"Ai tin vào Con của Người thì không bị lên án, nhưng kẻ không tin thì bị lên án rồi vì không tin vào danh của Con Một Thiên Chúa.
"Và đây là bản án: ánh sáng đã đến thế gian, người ta chuộng bóng tối hơn ánh sáng, vì việc họ làm đều xấu xa. Quả thật, ai làm điều ác thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng để việc họ làm khỏi bị chê trách. Những kẻ sống theo sự thật thì đến cùng ánh sáng để thiên hạ thấy rõ việc họ làm được thực hiện trong Thiên Chúa" (Ga 3,16-21)
- Bóng tối: khi rời xa Chúa: chịu đau khổ về những rối rắm trong cuộc sống của chính mình, nên họ sống mà như chết từng ngày trong mệt mỏi, đau thương, áp lực, bơi trong những khổ ải với sự oán giận và khi họ chết đi (thân xác) thì linh hồn họ cũng chết (hoả ngục).
- Ánh sáng: khi trút bỏ tội và đến cùng Chúa Giesu, họ tự do như gió "gió muốn thổi đi đâu thì thổi.. ai bởi thần khí sinh ra cũng vậy", họ hợp nhất với lương tâm, nó thôi cắn nữa vì đã cùng một tiếng nói. Họ bình an mà không phải cố. Và cuộc sống mỗi ngày là hồng ân. Họ ngợi khen Chúa vì cảm tạ Người nhưng lại được nhận thêm nữa. "Nơi Người đó một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời" Ga 4,13. Họ vui thoả, ngang qua đó họ sẽ thực hiện được mục đích đời họ, là chính họ và trở về Nhà của mình ngay đời này và đời sau.
Thiên Chúa rất yêu ta, Người vẫn để ta lựa chọn: bóng tối hoặc ánh sáng. Người vẫn luôn chọn ta. Nếu ta chọn Người? Đời sẽ nở hoa thay vì cuộc sống bế tắt.


Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2021

Thưa thầy, thầy biết con yêu mến thầy

Từ Gielusalem về Galile lòng Phero nặng hơn chì dắt vào mẻ lưới ông. Ánh mắt thầy ngày nào đã làm ông ăn năn quá đỗi.

Hôm nay đi bắt cá, đi để vơi bớt sầu muộn. Ra đi để bận rộn, để lấp khoảng trống trong lòng đấy, chẳng lẽ ngồi buồn khổ mãi và để chờ đợi nữa. Thầy hứa sẽ gặp tôi tại Galile, tôi chờ gặp lại thầy.. Tôi chờ sự tha thứ mà tôi không xứng đáng được nhận, sao có thể tưởng tượng nổi: tôi đã chối bỏ Thiên Chúa kia chứ. Ôi Chúa, con vừa khao khát được tha thứ vừa cảm thấy không xứng để Người đoái nhìn đến con.
Trước đây tôi bắt cá để có tiền, làm gì cũng mong có tiền để giải quyết cuộc sống của tôi và gia đình tôi. Tiền là cái gì đó nếu thiếu tôi trở nên căng thẳng quá dữ. Tôi phải kiếm đủ tiền, sắp xếp cuộc sống tôi đã rồi còn tôi thời gian thì tôi sẽ liệu đến việc của Thiên Chúa..
- Chết tiệt, đến một con cũng không bắt được.
- Ngài muốn gì ở con hả Thiên Chúa?
- Người trông con khốn khổ đến thế này sao? Rồi đây nhà cửa gia đình con sẽ ra sao? Thật, hết rồi Ngài ạ.
Lạy Chúa, đó là ba năm cách đây. Giờ con vác lưới lên thì mấy anh em đi theo con. Ước gì con còn tâm trạng để bắt cá, chắc con phải làm gì đó để thấy con vẫn ổn. Con đã ở đây rồi, về Galile rồi..
...
Không một con cá cả đêm qua, thôi con về ngủ một giấc rồi tính tiếp vậy....
[Cảnh bắt được mẻ lưới lớn bởi sự chỉ dẫn cả Chúa]
Là Chúa tôi, đúng là Chúa tôi rồi...
[Nhảy xuống nước và bơi vào bờ]
- Lạy Chúa, con vì con là kẻ có tội, xin Người hãy tha thứ cho con. Ngài đã đến, đến thật rồi.
- Anh gọi các anh em đến ăn sáng cùng thầy, nhìn xem thầy đã dọn gì cho anh em này.
Thầy ơi, lòng con như muốn nói nhiều lắm mà tất cả như nghẹn lại. Con đã bắt được mẻ cá lớn mà sao con không vui bằng được gặp thầy. Thầy tha thứ cho cho thật sao thầy..
- Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy
- Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy
- Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy.
- Hãy chăm sóc chiên con của Thầy
..
- Con phải làm gì?
- Rồi Thầy sẽ cho con biết.
[Rồi Chúa tuyên báo về ông, ông không hiểu, nhưng vẫn nhớ lời đó]
Ngày trước khi Thầy gọi con hãy đi theo thầy để đánh mẻ lưới người con còn không biết được mẻ cá và "mẻ người" thì giá trị ra sao. Chỉ cần bắt được nhiều mẻ như hôm ấy thì bắt gì cũng được. Bao nhiêu năm theo thầy mà lòng con mở ra nhiều hơn con từng biết về con, con lại thấy mình đầy thiếu sót, và có vẻ con vẫn chưa biết về Thầy được bao nhiêu. Ngày xưa con còn cự với tụi La Mã ấy vậy mà con không đủ cam đảm để đối mặt cùng thầy phút cuối ấy, trên đường về Galile con đã dặn lòng thật nhiều để phải cam đảm đối diện với Người.. Con đã khác đi quá nhiều, như bị lột đi cái vỏ một Simon "xôi thịt" để là một Phero phơi bày đủ bất toàn mà cũng rất là mình, thoải mái một cách kỳ lạ.
[Đang nghĩ miên man thì nghe thầy gọi]
- Con hãy theo Thầy
- Dạ vâng
Những tia nắng đầu tiên đã rảy những lớp ánh vàng trên biển, không đủ để in dấu những bóng đàn ông đang bước đi trên bãi biển sáng hôm ấy. Họ nói vui vẻ, choàng vai nhau mà tiếng cười vang động cả một góc trời. Để mặc mẻ cá trên thuyền mà bước đi hăm hở cùng nhau.

Khi "Bình an thực" vắng mặt...


Nếu có những nỗi buồn, nghĩa là thiếu vắng niềm vui

Nếu có những bất công, nghĩa là thiếu vắng tình yêu thương

Nếu có những tổn thương, nghĩa là thiếu vắng sự tha thứ

Nếu có những tuyệt vọng, nghĩa là thiếu vắng hy vọng

Nếu có những bất lực, nghĩa là thiếu vắng niềm cậy trông

Nếu có những hoài nghi, nghĩa là thiếu vắng chân lý

Nếu có những bất hạnh, nghĩa là thiếu vắng hạnh phúc

Nếu có những bế tắc, nghĩa là ta chưa nghe trực giác

Nếu có những lo lắng, nghĩa là chưa sống ở hiện tại

Nếu có những trống rỗng, ta chưa thật sự là mình

.. Để luôn luôn tích cực, bình an thì ta cần Thiên Chúa vì Ngài là tất cả những gì tốt đẹp mà chúng ta khao khát trong đời. Có Người ta lại đủ đầy, thiếu vắng Ngài ta thiếu vắng mọi sự Bình an bên trong. Chỉ cần ta gọi Người: "Lạy Cha, xin đến với Con". Khi Ngài đến, ta lại đủ đầy như chưa bao giờ bị thiếu hụt vậy. 


Thứ Năm, 20 tháng 5, 2021

Hiểu về "Thiền"

Đoạn kinh thánh nói về điều này:
(43) "Khi thần ô uế xuất khỏi một người, thì nó đi rảo qua những nơi khô cháy, tìm chốn nghỉ ngơi mà tìm không ra. (44) Bấy giờ nó nói: "Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta đã bỏ ra đi". Khi đến nơi, nó thấy nhà để trống, lại được quét tước, trang hoàng hẳn hoi. (45) Nó liền đi kéo thêm bảy thần khác dữ hơn nó, và chúng vào ở đó. Rốt cuộc, tình trạng của người ấy lại còn tệ hơn trước. Thế hệ gian ác này rồi cũng sẽ bị như vậy". Mt 12, 43-45
Khi người ta quá stress vì những suy nghĩ không cần thiết thì ta tĩnh tâm và thôi bám vào những suy nghĩ đó. Kiểu như nếu bạn ở gần một âm thanh náo động bạn rất khó chịu nhưng bạn ở xa nó thì bạn thấy nó rất dễ chịu. Ta biết sự rối loạn, suy nghĩ chạy lung tung trong cầu cả tốt lẫn xấu nhưng ta không bám vào nó, biết nó và nó tự biến mất. Đó là Thiền. Nhưng trong 24h một ngày chỉ có 1-2giờ giữ cho tâm hồn mình tĩnh lặng 22h kia khuấy nó lên thì không có tác dụng gì cả. Bạn phải tĩnh lặng, giữ thinh lặng cho tâm hồn mình, bất kỳ có sự sôi động hơn bình thườg ta cần xem xét nó. Có nghĩa là 24h mỗi ngày trừ giờ ngủ ta ý thức được việc chúng ta làm, cái mình nghĩ, sống trọn vẹn ở hiện tại, theo thầy Thích Nhất Hạnh nó gọi là Chánh niệm.
Với người Công giáo, nó còn sâu sắc hơn. Đó là trong 24h ấy, từng khoảnh khắc ta trao trọn linh hồn, trí hiểu, mọi sự ta cho cho Thiên Chúa, xin Chúa ở cùng chúng ta. Chúng ta cầu nguyện và giữ thinh lặng nhiều nhất có thể. Việc giữ thinh lặng đôi khi là luật buộc ở 1 số dòng chiêm niệm để tìm gặp Chúa. Việc giữ sự bình tâm là điều kiện tiên quyết để thực hành phân định thiêng liêng, để hiểu đâu là thúc dục của Chúa đâu là xúi dục của ma quỷ nhờ vào sự chuyển động, xao xuyến nội tâm. Nếu không giữ tâm hồn mình lắng lại, thinh lặng như thiền chánh niệm thì làm sao ta nghe được những chuyển động ấy. Trạng thái trống rỗng thiêng liêng đạt được từ điều này khi ta chuẩn bị kết hợp với Chúa (theo Cha Thomas Merton) là trạng thái đạt được của sự bình tâm hoàn toàn. Nhưng người Công giáo không dừng lại ở trạng thái trống rỗng này mà ta mời Chúa đến ngự trong tâm hồn ấy, chỉ có khi Chúa ta lấp đầy căn nhà tâm hồn được ta dọn dẹp sạch sẽ cho Người (xét mình, xưng tội, giữ mình trong sạch), vì Người (làm điều đẹp lòng Người) thì ta mới được no thoả. Lúc đó Chúa Giesu sẽ giúp chúng ta thực hiện ơn phân định thiêng liêng, và chỉ có Người mới dẫn ta đi đúng hướng. Nếu không có Chúa đến và ta cứ để tâm hồn vô chủ thì ma quỷ sẽ đến ở đó..
Người Công giáo tìm đến sự gặp gỡ với Thiên Chúa, Chúa chúng ta. Chúng ta phải dọn chỗ, phải bình tâm và chỗ sạch sẽ đó chỉ dành cho Người mà thôi.
Bao năm thiền hăng say mà tự sức ta trong khi ta tu đức không đủ, hướng thiện không đủ thì kiểu nào cũng đang bị ma quỷ dụ bằng cách này hay cách khác. Với một người đã ý thức về đàng lành thì ma quỷ đưa ra những chỉ dẫn bắt đầu từ ý ngay lành sau đó mới dẫn dụ đến những sai lầm.
Có Chúa đến cùng ta, khi ta bỏ đi ý riêng của mình thì ta mới nhìn ra được cái đuôi rắn và trò phỉnh gạt của nó khi nó mới bắt đầu. Đi xa theo lời nó bao nhiêu, thì cái giá càng trả đắt bấy nhiêu.
Ngoài ra, lần chuỗi Mân Côi, lần Chuỗi Lòng Thương Xót Chúa kèm với sự chiêm nghiệm về các mầu nhiệm này chúng ta đã đạt mức cao hơn rất nhiều sự thiền định bình thường.
Phải rất nhiều năm Thiền người ta mới cảm nghiệm được sự gặp gỡ với Đấng Sáng Tạo sau khi bị "lạc" nhiều lần, người Kito hữu đến với Chúa không ít lần chúng ta cảm nghiệm Chúa thương mình, chúng ta gặp gỡ Người theo trải nghiệm riêng của mỗi người. Họ không biết Đấng họ thờ, nhưng chúng ta biết Đấng chúng ta thờ. Mình biết sự so sánh này hơi khập khễnh nhưng mình chia sẻ để mọi người biết chúng ta đang ở đâu. Đừng thả con tôm để đi bắt tép.
-----

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2021

HAI LOẠI SẦU KHỔ



Một loại sầu khổ như đang ở địa ngục, một loại sầu khổ là niềm ủi an.
Một loại sầu khổ, chính mình là nạn nhân; một loại sầu khổ, chính mình lựa chọn nó.
Không phải sầu khổ nào cũng là sự thiêng liêng và đáng được chào đón. 
Không phải sầu khổ nào cũng là đáng khinh, cần loại bỏ để chỉ có an ủi, vì khi nó chính là cách cổng để dẫn đến niềm hoan lạc thật sự thì ta phải đi qua nó bằng sự cam đảm mà thôi. 

Vậy làm sao để nhận biết nó?
Hầu hết những câu trả lời quan trọng cho những vấn đề "đắt" nhất chỉ có thể tìm thấy bên trong mình. Căn nhắc việc tìm kiếm lời khuyên, nhưng hãy hỏi trái tim mình và Đấng Sáng Tạo của bạn, còn không bạn có thể bị lạc đường nếu chẳng may gặp phải người không phải tinh tấn trên con đường này. 

Nỗi đau trong quá khứ khi người ta còn bé, bị gây ra bởi ai đó, hay sự vấp phạm vào tội có thể gây ra những hậu quả nhất định về tâm lý. Việc giữ những nỗi đau này trong lòng, hằng lặp đi lặp lại nó như rãnh trên dĩa nhạc không khác nào giam cầm mình trong một nhà tù, ở đó quản ngục là nỗi đau, nạn nhân là chính mình, ở đó nạn nhân không ngừng gào khóc "tại sao lại là tôi".. Thường người trong sầu khổ này họ hay đòi sự công bằng cho mình hơn ai hết. Có những thứ càng tìm càng không được như: sự thừa nhận, sự tôn trọng, và tình thương người khác dành cho mình tương ứng với cái mình cho đi. Nếu không nhận lại được ta sinh ra oán giận, tổn thương nhiều nhất lại là chính họ.

Có sự sụp đổ của nhiều tâm hồn khi người ta không đậu đại học, bị phá sản, khi chia tay người yêu, xấu hổ vì ngoại hình của mình, hay mất người thân.. Họ mất phương hướng và tuyệt vọng cùng với sự sụp đổ của "điểm tựa" của họ. 

Không nhiều người tự tử nhưng phần nhiều tìm đến cách sống tự hủy hoại nhưng không phải ai cũng nhận ra. Hãy để ý đến những thứ ta nghiện nó nói ta nhiều về chính ta lắm đó. Có người nghiện shopping như cách giải quyết buồn phiền, có người nghiện nỗi buồn cứ buồn là họ lại tua lại cuốn phim đã cũ trong đầu và thấy điều chi cũng buồn thương như vậy, có người nghiện ngủ nướng vì họ sợ dậy sớm đối mặt với sự lo lắng của mình, có người nghiện game vì họ không dễ xoay sở cuộc sống thực của chính mình,.. Có nhiều cơn nghiện người ta còn không biết mình là ai, cứ chếch choáng để không thấy buồn lo trong phút chốc. Tự hỏi: tôi thích cái đó nhiều vì điều gì, nếu đó là sự né tránh cho những tổn thương nào đó thì ta phải đối mặt với mình thôi bạn ạ!

Có một nghịch ý ở những người mang nỗi sầu khổ này là sầu khổ từ bên trong họ mà họ lại đi tìm phương án ở bên ngoài ở nơi "sự vô thực" nhưng trông rất thực nên mãi không ra được, hoặc có người đến chìa tay nhưng họ từ chối bởi vì mình không xứng để có điều tốt hơn hoặc "tôi như này mà cần đến ai giúp". 

Có một cách đơn giản để vượt ra nỗi sầu khổ này là đặt lại "điểm tựa", không phải những thứ dễ thay đổi, thiếu ổn định. Mà là "điểm đựa bất biến", tựa vào Đấng Hằng Hữu, các nhân đức và mình tu thân để rèn luyện, sau đó làm việc của mình. Trong Người ta có tất cả những thứ ta cần, chỉ có Người mới trả cho ta sự công bằng. 

Khi ra khỏi sầu khổ thứ nhất này người đó giống như được cởi trói cỡ vài tạ trên mình. Rất chi là thoải mái. Họ thấy rất ổn khi ở một mình, mà nhiều khi họ còn thích được một mình không ai làm phiền họ để họ tận hưởng sự thinh lặng riêng tư đó với Chúa của họ. Nhưng họ vẫn chưa có sự thong dong đích thực vì nếu kêu họ trở lại nơi làm họ tổn thương, ở lại với người luôn làm họ tổn thương thì họ còn dè chừng lắm vì linh hồn họ chưa sẵn sàng với loại sầu khổ thứ hai này. 

Ở giữa loại sầu khổ thứ nhất và thứ hai có 2 ngã rẽ. Để đi tiếp thì ta phải lựa chọn rồi! 

Nếu ta không tỉnh thức thì ta đã để cái tôi chọn chứ không phải linh hồn ta chọn. Cái tôi nó sẽ chọn sự thoải mái, "ta tốt rồi", "ta khỏe rồi","hola, mình giỏi quá", ta không còn cần những người độc hại bên cạnh mình nữa.. Linh hồn ta khi đã có Thiên Chúa ngự trị, ta sẽ quay về nơi bóng tối, đó là sự lựa chọn tự hủy "cái tôi" của mình. Giống như Chúa Giesu trả lời Philato: "Ngài không có quyền gì đối với tôi. Không ai có quyền lấy mạng sống của tôi. Tôi nộp thân xác tôi trong sự tự do" Ga 19,10-11. Ta về ôm lấy những con nhím xù lông [ôm một con nhím thì không dễ chút nào], họ sẽ làm ta đau. Vết thương này không làm họ đau nhiều bằng họ thấu cảm nỗi đau của người kia. Họ thấy sự ghê sớm của sự dữ trên những linh hồn này và họ kêu lên cùng Chúa trong khi chính họ, họ tự hạ vũ khí của mình xuống để chờ Người đáp lời họ. Đó là sầu khổ thứ hai, lúc này họ cố gắng đạt được trạng thái bình an với Chúa trong lòng họ, sớm tìm đến trạng thái trung dung và không để cho tâm hồn họ bị xáo động. Khi ấy ân sủng như dòng nước đổ xuống họ, qua họ mà trao cho người khác. Thông qua đau khổ họ trở nên một kênh dẫn của sự sống vào nơi khô cằn, u tối, bế tắt để đem nước và ánh sáng đến những nơi không đến được vì thiếu tình yêu. 

Đôi lúc những linh hồn này họ còn cảm thấy sầu khổ vì bị Chúa bỏ rơi. Đôi khi Chúa cũng muốn thử thách xem mức độ trung tín, cư xử như thế nào khi linh hồn không có ân sủng của Người. Khi người đến lại thì những sầu khổ này chợt trở nên nhẹ nhàng. Khi linh hồn ở trong sầu khổ thứ hai này thì niềm mong muốn duy nhất của linh hồn họ là được ở trong Chúa mãi mãi, cái họ muốn cũng là cái Chúa muốn. Linh hồn họ không muốn thêm gì khác nữa nó trở nên hết sức đơn giản và nhờ thế họ được thong dong hoàn toàn, bình an hoàn toàn. Đó là thứ bình an trong đau khổ mà thế gian không cho họ được, cũng như đau khổ mà không phải tự họ xem họ là nạn nhân, mà họ tự do được lựa chọn để thực hiện Ý Chúa muốn nơi họ. "Thầy bảo thật với các con: các con sẽ than van khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu; nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui" Ga 16,20 chẳng phải là điều này sao?

Linh hồn làm phân định để biết Ý Chúa, họ thả buông mình theo Ý Chúa, họ không nắm giữ một điều gì gây cản trở dòng chảy của Người qua họ. Họ hiểu rằng khiêm hạ là nhân đức họ cần phải có, họ tự hủy hoàn toàn "cái tôi" thích mắc dính vào thế gian và mê ảo vọng. Họ trở về với Chúa, trong Một với Người, để nơi họ là tình yêu không vị kỷ, tình yêu mạnh mẽ.

Nếu người ta chọn đi tiếp sầu khổ thứ hai họ tiến thêm những bước gần với Đấng Tạo Hóa của họ. Vẫn có những người khi họ ra khỏi sầu khổ thứ nhất họ yên vị trong sự bình an tạm thời đó hay họ không chọn chân lý để đi tiếp mà lại để cho cái tôi dẫn dắt họ [cái tôi lúc này khôn lanh hơn] thì họ sẽ thụt lùi; một lúc nào đó, họ nhận ra thì họ đã thấy mình loay hoay trong một sầu khổ khác của loại sầu khổ đầu tiên mà lắm khó khăn hơn. 

Dù con người ở trong nỗi sầu khổ nào thì họ cũng đang học. Ta không thể tránh những gì bên ngoài đưa đến cho mình ta chỉ có thể học nhanh bài học của mình để học bài học mới. Tất cả bài học cũng chỉ để "Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại" (Ga 3,30). Và chúng ta chỉ là chính mình và được trở nên như mục đích chúng ta được sinh ra khi ta để cho Chúa thực hiện mọi thứ trên ta và hoàn toàn vâng phục mà thôi!


Thứ Tư, 12 tháng 5, 2021

GƯƠNG CHÚA GIESU



Một cuốn sách hay và dễ đọc..
Một cuốn sách đã xuất bản chừng 500 năm nhưng vẫn có giá trị nhiều trong thời hiện đại
Một cuốn sách ảnh hưởng đến các các Thánh Teresa, Inhaxio..
Một cuốn sách bán chạy sau Kinh Thánh..
Khi đọc cuốn này mình có cảm giác như đọc các cuốn Đắc nhân tâm, Quẵng gánh lo đi và vui sống hay Hiểu về trái tim. Kiểu viết gần giống như vậy. Nhưng những cuốn này đọc thì thấy hay nhưng nó vẫn chỉ là nghệ thuật giao tiếp khéo léo, vẫn dừng lại ở bên ngoài, vẫn còn phụ thuộc vào cách ứng xử của bên ngoài mà ta hành sự chứ ta chưa thật vào bên trong để giải quyết vấn đề cốt lõi với chính mình cùng Chúa Giesu. Có thể nói một bên vẫn còn là bề nổi, một bên đã chạm đến phần gốc.
Nếu cần một cuốn sách để giải quyết vấn đề tâm lý cá nhân, cách cư xử với người khác và để phát triển tâm linh mà không biết bắt đầu từ đâu bắt đầu từ cuốn sách này.
Cuốn sách vẫn có giá trị với nhiều vấn đề trong hiện tại của chúng ta. Nếu giáo lý, giáo huấn hơi khô khan thì cuốn sách như dòng nước mát rót nhẹ vào tâm hồn một cách dễ chịu và khôn ngoan giúp ta hiểu được bản chất của nhiều nội dung khó.
Sách giấy có bán tại Nhà sách Đức Bà Sài Gòn

THIÊN ĐÀNG LÀ CHÍNH THA NHÂN - Sơ Emmanuelle



Cuốn sách chạm đến trái tim mình sau một thời gian dài ngủ yên. Ngày xưa mình nghe kể về Mẹ Thánh Teresa Calcutta mà mình muốn đi tu để làm việc như Mẹ. Nhưng mình chọn nhầm dòng, không chuẩn bị tinh thần kỹ và không ở yên một chỗ ngày qua ngày chỉ để cầu nguyện.. Nhưng mình cất mãi mong ước làm một cái gì cho người yếm thế và học thần học. 16 tuổi Chúa đã gieo khao khát này vào lòng nhưng cũng bị cám giỗ quá dữ.
Vì Mẹ Thánh Teresa đẹp quá, hoàn thiện quá! Sơ Emmanuelle bộc trực hơn, thẳng thắn hơn, bướng bỉnh, cứng đầu hơn, và đầy say mê. Nếu lúc 16 tuổi mình cầm cuốn sách này đọc thì chắc mình quyết tâm tu vì ít ra tin rằng nhà dòng nào đó hoạt động tông đồ đã có thể nhận một đứa với tính khí giống như Sơ ấy.
Cuốn sách nói về sơ Emmanuelle viết rất gần gũi, không màu mè, mà thấy cả một khát vọng cho người nghèo. Một con đường tông đồ vì người nghèo ở khu ổ chuột với hai chân dung khác nhau nhưng cùng một tinh thần trong Đức Kito. Đọc xong cuốn sách xong lại kêu lên. Ôi Chúa ơi, Người lại đánh thức trái tim con.