Trang

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2021

Tại sao chúng ta lại lặp trở ngại khi trân quý bản thân mình?

Việc trở về với bản thân, trân quý bản thân mình là rất quan trọng để mình phải hành động.


Chúng ta chưa hiểu được tình yêu vô điều kiện, hoặc chưa nhìn thật kỹ mà thôi. Hãy nhìn cơ thể bạn hoạt động, nhìn cái cây, dòng sông, .. những gì thuộc về tự nhiên, nó đang hoat động không cần bạn yêu nó, bạn có giận đó, làm hại nó nó vẫn hoạt động như thể nó sinh ra để như vậy. Nếu bạn biết đến tôn giáo biết Chúa Giesu đã đổ máu trên thập giá, bị treo lên để bạn biết Người đến chỉ để cho bạn biết tình yêu là gì. Đức Phật cũng đã dành cả đời để vẽ cho bạn con lộ về Niết Bàn. Hẵn đã yêu bạn vô điều kiện dù bạn từng không chấp nhận họ.

Chúng ta đã tổn thương để có thể tin vào tình yêu một lần nữa. Có thể bởi người chúng ta yêu thương và kính trọng, và chính chúng ta là người cũng kết án, phán xét, thiếu tin tưởng, bỏ mặc, thiếu tôn trọng.. mình nhiều hơn bất cứ ai khác.

Khi chúng ta bị tổn thương rồi chúng ta dựng lên cho mình 1 cái hàng rào- cái tôi để tự bảo vệ mình. Khi lớn lên cái tôi vẫn theo bạn, bạn vẫn phản ứng như khi bé vẫn làm, nhưng bây giờ bạn đã là con voi lớn bị cột vào cái cọc bé xíu, cái cọc đó là cái tôi của bạn, bạn vẫn không dám vùng lên vì bạn sợ bạn ngã đau như lúc bé, rất nhiều lần rồi. Kinh nghiệm đó chỉ là nỗi sợ. Nó là ảo ảnh.

Bớt lý trí, bớt cố chấp, bớt ảo tưởng bạn có thể xoay sở được tất cả. Vì bạn càng vin vào nỗi sợ bạn chỉ đang cản trở quá trình trưởng thành của mình. Vũ trụ sẽ giúp bạn. Hãy buông ra, dịu dàng với mình thì bạn sẽ thấy mình mạnh mẽ đến thế nào. Đó là sự khôn ngoan, tử tế, hài hoà nhất, bình an nhất bạn từng biết đến ở mình.

Chấp nhận mình thêm 1 chút nữa, bạn sẽ thêm trân quý mình hơn..



Trước đây mình là 1 đứa nghiện việc. Mình tìm thấy ở công việc niềm vui, được đánh giá cao, được thừa nhận, và hầu như mình xoay sở tốt công việc mình thích. Vậy là mình lao đầu như con thiêu thân cho đến 1 ngày mình kiệt sức.

Sau khi nhìn lại, tự thức tỉnh mình mới nhận ra mình đã bỏ quên mình, mặc kệ cảm xúc, bỏ qua tiếng nói thì thầm bên trong- là trực giác của mình.

Nhiều khi việc đổ bớt nước trong ấm đi khi mình thiếu nhiên liệu để đốt vẫn hơn là chạy đôn chạy đáo để kiếm thêm củi. Nghĩ xem! Đã bao ngày bạn đánh thức mình những buổi sáng cho tỉnh bằng cafe. Đã bao lần bạn cần thông não phải nhờ cậy vào những điếu thuốc. Đã bao lần bạn ăn chỉ để cho đỡ buồn. Đã bao lần bạn đi shopping để sắm đồ mà thực tế mình chẳng cần mấy, mua để lấp khoảng trống đang rối trong lòng bạn.. Đó là lúc cơ thể cần bạn lắng nghe, cần bạn trở về chữa lành!

- Nếu bạn đang mệt, hãy ngồi xuống nghỉ ngơi

- Nếu bạn đang đau, hãy biết mình đau

- Nếu bạn có em bé bên trong đang khóc thì hãy đến bên em ấy dỗ dành em

- Nếu bạn thấy mình thiếu sót thì cứ chấp nhận mình như mình là

- Nếu bạn đang căng thẳng hãy hít thở sâu và cảm thấy bụng phập phồng

- Nếu bạn không có giấc ngủ ngon hãy quan sát tâm trí. Có thể mang tất đi ngủ để khỏi bị đánh thức lúc gần sáng

- Nếu bạn không biết làm gì hãy cầu nguyện

Niềm vui là nguồn sống của cơ thể ta. Yêu thương là nguồn sống của linh hồn ta. Khi cơ thể ta đang đau là nó muốn nói với ta rằng ta đã lạm dụng "tự do ý chí" rồi, ta đang làm hại mình, đó là những tín hiệu cảnh báo.

Chúng ta kiệt sức bởi ta đã làm lơ rất nhiều cảnh báo trước đó. Nếu bạn có cảnh báo nào từ sức khoẻ đừng làm lơ nó nữa nhé.

Cơ thể bạn rất thông minh, nó hoạt động cho bạn, nó yêu thương bạn vô điều kiện. Bạn từng làm tổn thương tim mình bao nhiêu lần rồi nhưng nó vẫn đập vì bạn, nó chỉ ngừng vài phút là bạn xong rồi!..Chúng ta vẫn là những đứa trẻ được vũ trụ cho 1 món đồ tốt (cơ thể này) nhưng hầu như ra chưa biết dùng và làm hỏng nó rồi gào thét lên vì đã có 1 món đồ không ưng ý. Vậy đó!

Trân quý bản thân mình nhé! 

Suy nghĩ tiêu cực tiêu tốn nhiều năng lượng của bạn




Khi ta có ý thức trân quý bản thân mình thì ta đã bắt đầu thực hiện cơ chế tự chữa lành. Đầu tiên thì hãy biết đến suy nghĩ mình. Ta có thể gọi chúng là những nhận định về một vấn đề gì đó.

Ta có thể kiểm chứng sự thay đổi này với: căn nặng của bạn, vấn đề khó chịu, khả năng lắng nghe, tập trung và khả năng hiện thực hoá điều bạn muốn.. tương ứng với ý nghĩ hiện có của ta.

Khi bạn là người quan sát chính suy nghĩ của mình. Nên thực tập như vậy hầu hết thời gian bạn thức, chỉ khi cần suy nghĩ thì chú tâm đúng 1 việc nào đó thôi.

Bạn sẽ thấy đầu bạn chứa đầy "rác".

Để tâm trí được tĩnh ta biết ta ở hiện tại, lúc nào cũng ở đây. Lúc ăn biết mình ăn, lúc uống nước biết mình uống, lúc đi biết đi.. là biết đúng 1 việc đó chứ ko phải đang ăn nghĩ đến sẽ lấy gì uống hay nghĩ đến việc làm dỡ.

- Khi chúng ta là người quan sát nhạy bén, ta thấy mình đang nghĩ đến cái khác cái ta đang làm thì không để mắt đến nó nữa, không bám theo thì nó tự mất.

- Khi chúng ta là người quan sát nhạy bén, ta thấy mình đang giận. Đừng vội phản ứng. Hãy hít thật sâu 4 nhịp thở ra 4 nhịp, hít thở đủ 3 lần và đếm trong đầu 12 lần. Bạn sẽ qua được cơn giận .

- Khi ta là người quan sát nhạy bén, ta sẽ nhìn-mọi-việc-như-nó-là. Ví dụ: thấy mưa, tâm trí thấy trời mưa mà không diễn giải: mưa chi lúc này làm ta lỡ mất chuyến ra ngoài, mưa chi mưa miết thế..

Tương tự như vậy khi thấy người khác mặt hầm hầm, biết họ đang có chuyện không vui. Vậy thôi. Không suy diễn trong đầu mình, gắn cảm xúc vui hay buồn của mình vào họ. Không gắn thêm gì vào hết. Chỉ nhận biết rồi thả nó trôi qua.

- Khi ta là người quan sát nhạy bén, ta đang đau ta biết mình đau. Ta đưa suy nghĩ đến chỗ đau (vết thương vật lý) mà nói nhẹ nhàng: Ta biết, ta ở đây, khoẻ lại nhé. Chỗ đau sẽ nhẹ đi hẳn. Khi lòng bạn đang đau, hãy để tay lên ngực trái của mình: Ta biết, ta ở đây, bình yên nhé! Khi chuyện trong quá khứ trổi lên bất ngờ, bạn thấy đau như hồi nhỏ trải qua, hãy đặt tay lên ngực mình, nói khẽ: Ta biết em đang đau, ta ở đây vì em, em sẽ ổn thôi.

Khi nỗi đau đến chỉ cần làm vậy. Bạn biết, bạn chấp nhận, thì nó mới được giải thoát và bạn mới an yên được. Chúng ta không thể quên nỗi đau, ta chỉ chấp nhận để chữa lành nó.

- Khi ta là người quan sát nhạy bén, ta biết bất cứ suy nghĩ nào đã phát sinh hành động thì sẽ để lại quả. Và người phải trả quả là ta. Tâm trí càng bất động bạn càng sáng suốt. Đó là việc cả ngày cần làm.

Ta có thể chữa lành cho cơ thể, trái tim mình bằng suy nghĩ là sự thật và cũng có thể hủy hoại nó bằng suy nghĩ cũng là sự thật. Một trong những chứng nghiện (tâm lý học gọi là chứng phụ thuộc) của người từng bị tổn thương là nghiện chuyện buồn, bi kịch,.. thì cuộc sống họ cứ xoay quanh những chuyện buồn, bi kịch và họ cứ là nạn nhân đáng thương.

Khi bạn đang nghiện 1 cái gì đó hãy xem xét lại vấn đề tâm lý của mình 1 chút nó sẽ cho bạn nhiều ý nghĩa, có thể ta đang có một tổn thương sâu sắc nào cũng nên!

Khi bạn giữ được tâm trí ít bị xáo trộn, bạn đang sống hoàn toàn ở hiện tại thì bạn sẽ thấy những điều kỳ diệu:

1. Bạn sẽ tăng cân đấy! Bằng với lượng thức ăn và năng lượng mọi khi vẫn nạp vào bạn tăng lên vài kg là phần năng lượng dôi ra khi không xử lý tin rác trong đầu.

2. Ta sẽ ít gặp xui.

3. Khi bạn cầu nguyện hay ước muốn nào đó hãy tập trung suy nghĩ vào đó. Nó sẽ đến rất sớm, cực sớm luôn.

4. Bạn sẽ thấy khả năng lắng nghe và sự tập trung của mình tăng lên đáng kể. Trí nhớ cũng tốt hơn.

5. Bạn thấy mình rất sáng suốt.

6. Bạn sẽ thấy cuộc sống này là nơi an toàn. Mọi thứ không như đang chống lại bạn nữa. Bạn thấy mình sẽ giống như nắng, giống như cây cỏ, việc của mình là cứ an yên vậy thôi.

7. Bạn sẽ dần tự có được tình yêu cho bản thân, càng ngày bạn chỉ làm điều tốt cho mình. Giữ cho tâm trí mình sạch, trong lành, yên tĩnh, chỉ nạp về niềm vui và không cho phép bất cứ điều gì tiêu cực tấn công nơi chốn an bình đó.

.. còn nhiều điều tuyệt vời nữa. Hành động đi rồi bạn sẽ thấy!.

Tóm lại, chỉ có mình bạn quyết định suy nghĩ của mình. Bạn đón nhận thì nó mới đến với bạn được.

1 ngày an yên cho các anh/chị, bạn bè tôi.


Về nhà thôi!



..Về với trái tim em

đã bao lần em mặc kệ nó

mặc tất cả cảm xúc,

cho vậy là yếu đuối

Nó vẫn mách bảo

"con đường đó, cứ đi đi"

Em nào tin,

em tin vào lý trí kiên vững

bảo vệ em trước bão giông

Ai đi qua cơn bão của mình

sẽ biết đâu là kẻ dẫn đường

Em ơi,

Trái tim em vẫn mạnh mẽ

vẫn thông tuệ

điều lý trí không thể biết

Em đang đi trên con đường dành cho mình,

em nào biết.

Chẳng có ngẫu nhiên,

chẳng có nhầm lẫn

kể cả đúng, kể cả sai.

Chỉ cần em biết,

em chấp nhận hết

tha thứ hết,

và yêu thương hết thảy.

..

Bông hoa bên đường đang nở

Chim chuyền cành hót vang

Con đường nay ngập tràn nắng

Gió đang vuốt tóc em

.. tất cả cho em,

mọi thứ ở đây vì em.

.. Em đã biết nghĩa là em đã thức

Thức dậy thì về thôi hỡi em.

Em ở đó, vẫn hằng ở đó

Vẫn là em, như em là..

Về với sự trong trẻo thuở ban sơ

là ánh sáng, là tình yêu, là hạnh phúc.

là tất cả những gì em vẫn tìm kiếm.

...

Về nhà em nhé.


Maria Hồng Phúc

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2021

Đến Galilea, đến Galilea? Tại sao là Galilea?

Mình không nghĩ chỉ là địa điểm địa lý, Galilea là điểm gặp gỡ đầu tiên của Chúa Giesu và các môn đệ. Lần gặp gỡ Phero ấy tin rằng Chúa giúp ông "đánh bắt" cũng nhiều như lần bắt được mẻ cá lớn ấy; Gioan, Giacobe thì mong được chỗ bên hữu, bên tả trong nước Người, họ còn không hiểu họ xin gì.. Không riêng gì 3 môn đệ thân tín này, các môn đồ khác cũng vậy, mỗi người có sự tế nhị riêng nhưng cái họ mong muốn vẫn là những thứ bên ngoài nên khi thầy họ gặp nạn thì tất cả họ như chim vỡ tổ. Họ hoảng sợ bỏ chạy không còn 1 ai ngoài Gioan đứng dưới thập giá, người chối thầy, người bỏ về quê, người thì sợ hãi trốn trong nhà đóng kín cửa, không một ai là không sa ngã khi chủ chiên bị đem đi..


Ngay lúc đó Chúa Giesu phục sinh nhờ bà Maria Madalena truyền cho họ 1 thông điệp: đến Galilea.


Có phải chăng Người muốn họ quay lại gặp gỡ ban đầu, nơi mọi thứ lại mới mẻ, được xí xoá, được làm lại 1 lần nữa, được gỡ nút thắt trong tâm hồn. Toma hoài nghi thì được ơn tin tưởng, 2 môn đồ thất vọng trên đường Emmaus thì đã đi cùng với với Chúa 1 đoạn dài và chợt hiểu ra con đường của mình, tâm hồn Phero héo hon, đau khổ vì lần phạm lỗi với thầy thì được hồi sinh 1 lần nữa. Tại lần gặp gỡ này tâm hồn từng người được biến đổi mà họ hiểu đúng lại tư tưởng mà Chúa Giesu nói trước đây, những gì họ được mặc khải thì cao quý hơn những thứ phù phím như dân Irael vẫn nghĩ về Đấng Mesia trong tưởng tượng của họ. Tất cả họ được tái sinh 1 lần nữa tại Galile, tại lần gặp gỡ này, lần gặp gỡ của linh hồn của họ với Thiên Chúa.

Lần đầu tiên gặp gỡ Người không đảm bảo cho ta không phạm tội vì ta còn sự yếu đuối của mình, nhưng tội lúc này đã làm cho ta ý thức về đau khổ và sự ăn năn như thể ta là kẻ phản bội vậy (nếu ko gặp Người, không biết tình yêu Người với mình thì ta không ăn năn đâu). Và lần gặp gỡ sau là lần gặp của ân sủng khi linh hồn ta biết đi vào bên trong để tìm đến Thiên Chúa, muốn kết hợp, giao hoà lại với Người mặc dầu vẫn còn sự mặc cảm và cần sự dũng cảm để tự xoa dịu cho chính mình trước. Đó là lần họ bắt đầu nhận những ơn lành, được dạy dỗ, được ơn hiểu biết những sự cao trọng.


Thứ Tư, 31 tháng 3, 2021

Đi cùng Chúa Giesu vào vườn Gietsemani

Mùa chay ta chỉ thấy 1 màu tím nhuống màu buồn bã tang tóc vì người chúng ta tôn thờ là người bị treo trên thập giá. Chúa nhật vừa rồi ta mừng lễ lá. Chúa Giesu làm đầu tiên thừa nhận danh phận Ngài là Vua, vua của vương quốc tình yêu, vua của Thiên đàng, Người thừa nhận những gì Cựu Ước đã mạc khải về Ngài - Đấng Mesia Thiên Chúa đã hứa ban. Phải chăng con đường Thương Khó này con đường mà Người đi trước để mở lối. Hy vọng rằng niềm vui muôn dân ca vang Hosana mà không dừng lại. Bao linh hồn đừng tắt bài ca vinh danh Vua Kito khi những ngày tới đây ta thấy thân xác Người treo trên thập giá rồi lại nên quá buồn rầu..

Có lẽ chúng ta không hiểu được tình yêu thật sự là gì nếu không có Chúa Giesu. Người đến để định nghĩa lại tình yêu, để làm gương, để ta tin rằng Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ này bằng tình yêu, tình yêu là như thế.. Tình yêu chân thật thì cứu được những linh hồn bế tắc, lần mò trong đêm tối. Những đêm trường ấy nhìn lên thập giá mà tự hỏi: tại sao Thiên Chúa tôi thờ là Thiên Chúa bị treo thập giá? 1 khoảnh khắc lặng im đủ ta nghe nước mắt mình rơi, có lẽ linh hồn mình đã được Người cứu ngay lúc đó.. Bởi tình yêu, mấy ai trải nghiệm chân thật tình yêu giữa thọ tạo nếu không phải từ Giesu. Đó là lúc ta đi vào "bóng đêm" của cuộc đời mình, bóng đêm của sự yếu nhược bởi tính tự nhiên của chính mình và bởi ma quỷ nữa. Người là ánh sáng để ta bước ra, nhìn lại và thấy bấy lâu mình đã đắm mình sai nguồn nước - chốn ao tù hôi thối hơn là nguồn nước trường sinh. Ta biết Người như thấy ánh sáng, cho ta 1 niềm tin vững chắc rằng: tình yêu vô điều kiện là có thật, là hiện hữu.

Khi chúng ta biết ánh sáng thật, ta bước theo. Ánh sáng rọi vào lòng mình ta thấy mình lầm lạc quá và xúc phạm Chúa quá nhiều. Lúc này con người ta lại muốn thực hành khổ chế, ăn chay, hãm hình, sống tiết độ, khiết tịnh, ép xác như 1 sự ăn năn thật. Họ thấy nhẹ nhõm đi khá nhiều và họ hiểu thêm 1 điều: những mong muốn của thân xác nhiều hơn những gì họ nên có thực ra là chướng ngại; họ mang được, họ cũng cởi bỏ được chỉ là linh hồn họ muốn cởi bỏ hay không mà thôi. Thân xác, tâm trí vốn là đầy tớ mà trước nay nó đã chiếm vị trí chủ nhân là linh hồn, bắt linh hồn phải thực hiện mọi nhu cầu của nó làm linh hồn khổ sở, thiếu bình an biết bao.
Nay linh hồn hiểu vị trí của nó, nó dành lại quyền làm chủ. Đêm nay linh hồn tôi vào vườn Gietsemina với Người. Biết bao đau khổ trong đời Chúa Giesu đã đi qua trong bao nhiêu năm: sinh ra trong nghèo khó, "không một ngôn sứ nào được đón nhận ở quê hương mình", sống xung quanh không ai hiểu tư tưởng của Người, gọi môn đệ thân tín theo vào những phút cuối, họ vì muốn ngủ hơn là thức với Người, môn đồ người thì bán đứng, người thì chối bỏ, bị sỉ nhục, bị đánh đòn, bị cáo oan, nhận lại sự vô ơn, thách thức; mỗi ngày trong đời Người chứng kiến Chúa Cha bị xúc phạm vì tội lỗi con người; nhìn thấy trước người ta hãm hại mình và biết trước cái chết của chính mình xảy ra như nào; chịu chết; cảm thấy Chúa Cha bỏ rơi Người...
Đêm nay linh hồn Người trải qua 1 lần nữa những nỗi đau mà Người mang mỗi ngày nhưng còn đi thêm 1 chặng cuối nữa vì giờ của Người đã đến- vì giờ phút này mà Người đến thế gian. Ôi Chúa ơi, con không biết giờ của con là phút nào nhưng hôm nay con có khó nhọc nào thì cũng vì điều này mà con được tạo thành. Linh hồn tôi thấy từng giọt máu rơi xuống trán Người, Người đang run lên. Nhưng cơn đau đang dằn xé nội tâm Người, Người chịu một mình, Người đi trên con đường một mình.. Người biết cơn đau thể xác: nó sẽ nát ra, sẽ chết đi như nào, bị bao nhiêu roi vọt, bao nhiêu mũi gai, những ngọn giáo, những lần té ngã, những chiếc đinh đâm thấu xương thịt... Người biết cơn đau của xúc cảm: nước mắt của Mẹ Người, nước mắt của những người phụ nữ đi theo Người đến phút cuối, nhìn môn đồ đi bán đứng mình, bỏ rơi mình mà đi hết. Người biết đến nỗi đau của tâm trí: bị bắt trong đêm tối thay vì ban ngày ngay giữa hội đường lúc đang giảng dạy; bị bắt như phường trộm cướp; phải nhận những luận tội của những tên cho mình là thông thái - nắm giữ chìa khóa khôn ngoan mà đưa ra bằng chứng chọi nhau tố giác mình. Người đã hấp hối và đã chết với từng nỗi đau một. Linh hồn tôi biết những nỗi đau đó là nỗi đau cả tôi đã, sẽ nhận và cả của rất nhiều người khác, tất cả, nhiều lắm, những tội lỗi thế gian trước và sau Người trong đêm đó, mình Người nhận lấy và Người đau đớn đến nhỏ những giọt máu, mỗi lúc rơi nhiều hơn. Người biết chén này chỉ Người với uống nỗi, mà sao đắng quá. Người đã chết trước cái chết của Người trong đêm ấy, Người đã chịu chết trong linh hồn của Người. 3 lần Người đứng lên, 2 lần đầu Người tìm đến các môn đệ, nhưng họ vẫn ngủ, Người lại quay lại tiếp tục chiến đấu một mình.
Đêm nay là đêm Người phải chiến đấu thật sự trong linh hồn của mình. Người biết tội lỗi quá dữ dội, đến nỗi Người phải ở đây trong giây phút này. Đó là sứ mệnh của Người, Người đến để gánh lấy, một mình Người cân bằng lại với tội lỗi cả thế gian, bởi cần cân bằng cho vũ trụ và bởi vì ý Cha. Linh hồn Người tuần phục Cha, Linh hồn Người là Thiên tính; thân xác, cảm xúc, tâm trí này là Nhân tính mà Cha cho Người mang để vào thế gian. Linh hồn Người đã vượt qua những nỗi đau mọi ngày trong trần thế này bởi Người không thuộc ở đây, mỗi khi Người vẫn hay lánh ra riêng để cầu nguyện cùng Cha và luôn được an ủi. Còn đêm nay, Người còn lại một mình, điều đó làm Người xao xuyến biết bao. Có lẽ là nhiều hơn những nỗi đau kia cộng lại. Nhưng, linh hồn Người biết dù có là gì thì vâng phục ý Cha là tất cả những gì Người cần làm và bản tính của linh hồn Người là tình yêu thương thì phải thực hiện cho đến cùng. Đến đây những gì thuộc về thân xác, cảm xúc và tâm trí đã hoàn toàn quy phục linh hồn Người, chấp nhận hoàn toàn những gì sẽ đến, nên đến để linh hồn Người được luôn đúng như bản tính Tình yêu thương và hay Thương xót người khác. Một sự vâng phục, đón nhận, chấp nhận hoàn hoàn để bình an và sự cam đảm ngự trị bên Người. Đêm nay linh hồn Người đã chết, ngày hôm sau người ta mới chôn xác Người. "Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga 12, 24) Rồi Người đứng lên và quay lại với các môn đệ gọi họ dậy để sẵn sàng cho giờ của mình.
40 ngày chay tịnh đủ cho linh hồn tôi biết thân xác vốn là nô bộc được trí khôn bổ túc cho nó để nó chiếm vị trí lẽ ra thuộc về linh hồn, mà linh hồn thì thuộc về ánh sáng, về Thiên Chúa. Thân xác thỏa mãn nhu cầu tầm thường để linh hồn đau khổ vì những khao khát nó không được đáp ứng. Thật ra linh hồn chỉ muốn điều Chúa muốn, muốn trở nên như đáng lẽ nó là, đúng với mục đích mà Thiên Chúa tạo dựng ra nó. Nó vui sống vì được trở về Nhà, về với hơi thở của Chúa, nghe tiếng Chúa gọi mà nó sung sướng xiết bao. Sự nặng nề của thân xác sẽ được làm nhẹ đi vì không cớ chi phải đáp ứng những nhu cầu vô độ của nó. Nó càng "nhẹ", thì linh hồn càng bớt phiền. Cuộc chiến thật sự của con đường này là cuộc chiến trong linh hồn. Khi linh hồn vâng phục Thiên ý thì "những tên nô bộc" kia sẽ vâng phục linh hồn để ta bước đi giữa chốn đau khổ mà vẫn chìa tay an ủi được người đau buồn khác, tha thứ được cho người làm tổn thương mình luôn luôn. Hạt lúa mỳ -linh hồn phải chết đi để được tái sinh trong Chúa, thành khí cụ cho Thiên Chúa cứu muôn người. Đó là khi ta vác thập giá mình mà đi giữa đời không 1 tiếng than vãn, dù cho có thế nào đi nữa.. Dù đôi lúc Chúa có vắng nhà không nghe tiếng ta gọi vì Người đang đi gọi 1 con chiên khác lạc bầy. Đó là con đường 1 mình băng qua sa mạc với niềm tin và lời hứa, với những gì từng ngày đang ứng nghiệm lên cuộc đời ta. 1 con đường lữ hành dài để về Nhà của mình.
Có lẽ ta nên vui mừng hơn là than khóc. Ta mừng vì ta kỉ niệm lại cuộc Thương Khó của người sống chứ không phải ngày giỗ của kẻ chết. Ta mừng vui vì đã được Người chỉ lối: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy" Ga 14,6. Ta mừng vui vì giữa chốn nhân gian tình yêu là thứ người ta hay nhân danh để làm mọi việc xấu thì ở nơi Giesu ta lại có trải nghiệm chân thật về tình yêu vô điều kiện. Linh hồn ta nên mừng vui vì nó cậy trông vào Đấng trung tín trong Ngày Khải Hoàn của Người.
_____________________
Mình đã suy niệm về điều này khá nhiều ngày. Mỗi lần định viết ra thì người khá mệt không thể viết nổi. Hôm nay lúc đi lễ mình cảm nhận thêm sự mới mẻ và tối nay mình đã xin Chúa Giesu nếu nó làm đẹp lòng Người thì Người hãy ban Chúa Thánh Thần cho con để con được viết ra. Thế là mình viết 1 mạch dài.

Thứ Năm, 25 tháng 3, 2021

Tự do thật

Khi linh hồn chân chính biết được đích đến nó mong muốn thì có những khao khát khác lôi kéo nó. Nhiều lúc nó tưởng khao khát đó là thật, nó bước ra khỏi chuẩn mực, những gì nó tin tưởng, những nhân đức nó thừa hưởng để sống giống người xung quanh, hoà nhập trong thế giới nhiều sắc màu. Chính thế giới đó lại là 1 nhà tù khác, rộng lớn như thực chất là hữu hạn, đầy màu sắc nhưng thực chất là sự hỗn độn, rõ ràng nhưng thực chất là ảo tưởng. Không điều gì ở nơi đó làm nó thoả mãn và làm linh hồn bị tha hoá đi buộc phải quay về Nhà. Điều mà linh hồn thực sự tìm kiếm trước đó mới là tự do và khao khát đích thực. Dù có vẻ như bị giam cầm trong những nhân đức nhưng đã tháo cởi cho nó hầu hết sự cầm tù. Những gì xem có vẻ như linh hồn nó phụ thuộc hoàn toàn về Thiên Chúa nhưng nó đã thuộc nơi quá rộng lớn và khôn dò. Nơi những gì bị xem là cũ là kĩ thì nơi đó nó chạm được sự hiểu và khôn ngoan.